Quyển 6 chương 19 (thượng)

Tác giả: Phong Lộng

Edit: Nguyệt Cầm

Beta: Triệt Ca

Ngày hôm sau tuyết rơi đầy trời, khắp nơi sáng lấp lánh một phiến bạch sắc hân hoan.

Tuyết dày như tấm thảm che phủ mặt đất, hàm chứa những hạt giống đang nảy nở của năm tới.

Cổng hoàng cung lần lượt được mở rộng, đám quan lại vừa trải qua một đêm chè chén say sưa kinh tâm động phách, giờ đã khôi phục lại vẻ mặt trang nghiêm như thường ngày. Ngoảnh đầu lại nhìn đồng liêu đang nối đuôi nhau đi vào đại điện, ít đi vài khuôn mặt quen thuộc, lại nhiều thêm vài khuôn mặt xa lạ.

Người sáng sớm ngày hôm qua có lẽ còn đang cùng nhau tán chuyện thảo luận quốc sự, e là đêm qua đã bị bí mật xử quyết. Dư nghiệt của tế sư viện rất nhanh đã bị diệt trừ không chút lưu tình, ai cũng đều biết rõ đây là thủ đoạn của người nào.

Đông Phàm vương đang ngồi ở chính giữa, vương miện trên đầu trang nghiêm túc mục. Sau khi tế sư viện bị diệt trừ, quyền lực đại lượng đều đã tập trung vào trong tay hắn, từ hôm nay, trong Đông Phàm chí ít sẽ không còn người nào dám chống đối ngay trước mặt vị quân chủ trẻ tuổi này nữa.

Hai bên tả hữu của Đông Phàm vương có thiết lập vị trí cho hai người, bên phải là Lộc Đan đang ngồi bất động thanh sắc, vị trí bên trái, lại trống không. Đó là chỗ ngồi của tế sư tổng trưởng trước đây.

“Đại Vương vạn tế vạn tuế vạn vạn tuế!” Sau khi hành đại lễ, mọi người chia thành hai hàng, quay về đứng ở vị trí của mình.

“Các vị ái khanh, tế sư viện khinh nhờn thần linh, xúc phạm người được thần linh che chở, đã bị thần linh trừng phạt, làm liên lụy đến thánh hồ màu xanh lam của ta bị hóa thành một phiến đen thui, chuyện này tất cả mọi người hẳn là đều đã biết.” Đông Phàm vương quét mắt nhìn các vị đại thần phía dưới, ánh mắt ôn nhu dừng lại ở chỗ Lộc Đan, mở miệng nói: “Tế sư viện là tai họa của triều đình đã lâu, quốc sư phải chịu nhiều vất vả rồi. Chuyện tiếp theo, liền để quốc sư tuyên bố đi.”

Trong mắt Lộc Đan quang mang lóng lánh như sóng gợn giữa biển khơi, động nhân vô cùng, nhìn về hướng Đông Phàm vương tỏ vẻ hiểu ý mà khẽ gật đầu, đứng lên.

“Tế sư tổng trưởng và các vị tế sư tự biết đã xúc phạm thần linh, nên đã tự sát để tạ tội. Các thị vệ và thị nữ trong tế sư viện cũng tuẫn táng, đều đã xử lý xong xuôi. Thánh hồ bị hủy, chính là nỗi nhục mà Đông Phàm ta vĩnh viễn không cách nào gột rửa được. Tế sư viện gây ra đại họa này, tuy nói rằng bởi vì tế sư viện đã làm thương tổn quý nhân được thần linh phù hộ, nhưng cũng không phải không có liên quan gì đến những việc ác mà tế sư viện đã gây ra cho Đông Phàm từ trước đến nay. Trong các vị quan viên triều đình, cũng có không ít phần tử cấu kết cùng tế sư viện gây tai họa, như Thiên Âm Trường, Đồng Văn Thư Sử, Công Vị Thư Sử…..” Lộc Đan từ từ đọc ra hơn mười cái danh tự, từng chữ từng chữ rõ ràng, cười lạnh nói: “Những kẻ này bất tôn vương thất, cùng tế sư viện làm nhiễu loạn triều cục Đông Phàm, đêm qua đã phải đền tội.”

Mọi người lén lút ngẩng đầu nhìn hai bên tả hữu, quả nhiên không thấy những kẻ mà Lộc Đan vừa kể. Nghĩ tới những bạn đồng liêu ngày thường đắc tội với Lộc Đan lúc này không biết thi thể đã bị ném tới chỗ nào, mấy tên quan viên nhát gan tay chân phát run, dốc sức nhớ lại xem bản thân mình có từng làm việc gì khiến mếch lòng Lộc Đan không.

Lộc Đan không quan tâm đến những kẻ nét mặt trắng bệch phía dưới, lại cười nhẹ nói: “Tế sư nguyên bản là tôi tớ thị hầu của thần linh, vốn nên ẩn cư ở một nơi không ai thấy được, chuyên tâm thị phụng thần linh, chứ không phải là tiến vào đại điện để định đoạt thao túng Đại Vương. Đông Phàm ta đúng là một quốc gia rất sùng bái thần linh, không thể một ngày không có tế sư. Bởi vậy, trong số những quan viên phạm tội vốn nên xử tử này ta quyết định lưu lại một nhóm, để cho bọn họ vào Thiên Địa cung thị phụng thần linh, hi vọng bọn chúng lấy thân chuộc tội, đem toàn bộ sức lực ra đền đáp thần linh cùng Đông Phàm.”

Nói đến đây, bàn tay giữa không trung vỗ hai tiếng.

Một đám người khuôn mặt non trẻ, nhưng những thiếu niên nam nữ ấy biểu tình đờ đẫn phân làm hai hàng, nối đuôi nhau đi vào.

“Những người này chính là tế sư sau này của Đông Phàm, bọn họ không được cho phép bước ra khỏi Thiên Địa cung một bước, kẻ nào dám tự ý luận bàn chuyện triều chính, sẽ bị xử tử hình.” Lộc Đan nhìn mọi người xung quanh, ôn nhu hỏi: “Làm như vậy, mọi người có ý kiến gì không?”

Chúng nhân từ sớm đã khiếp sợ, làm gì còn ai dám lên tiếng.

Thảng hoặc có đám vương tôn quý tộc đức cao vọng trọng bất mãn với Lộc Đan, nhưng bọn chúng cũng từng bị tế sư viện áp bách, biết rõ nếu có một ngày tế sư lại can thiệp vào chuyện triều chính lần nữa, hậu quả sẽ không thể lường được, nên cũng không ai muốn tranh cãi vấn đề này với Lộc Đan.

Đại điện rộng lớn một phiến trầm mặc, không người dị nghị.

Thanh âm êm ái của Lộc Đan ở phía trên truyền đến: “Ngoài ra, vật phẩm tế điện sử dụng trong Thiên Địa cung đã nhiều năm chưa thay đổi, chiếc đại trống kia da mặt đã cũ rồi. Ta đã hạ lệnh, đem những tội nhân bị hành quyết đêm qua đi lột da rồi lưu lại bộ da người hoàn chỉnh, chế thành mặt trống, để thần linh hiểu rõ được quyết tâm trừng trị tội nhân của chúng ta.”

Trên đại điện chúng thần nhất tề chấn động.

Ngoại trừ một vài người ít ỏi, ai cũng không biết quan viên nào đêm qua đã bị xử tử, ắt là bị đem lột da xuống khi còn đang sống mà chết. Này đúng là loại khốc hình, thật khiến lòng người phải khiếp hãi. Ánh mắt nhìn về phía Lộc Đan, lại nhiều thêm hai phần sợ sệt.

“Chuyện này, mọi người có gì dị nghị không?” Thanh âm Lộc Đan vẫn ôn nhu như dòng nước chảy.

Một hồi trầm lặng.

“Nếu như không có dị nghị…..”

“Quốc sư thỉnh chậm đã.” Một thanh âm già nua khàn khàn truyền đến. Thiên Khánh ti (ti là một chức quan lại, như chưởng quản) chuyên môn phụ trách nông nghiệp chầm chậm nói: “Thiên Địa cung là nơi thanh tịnh thánh khiết, dùng da người đem làm mặt trống, tựa hồ…” Cảm giác được tầm mắt của chúng nhân đều đang tụ trên người mình, bầu không khí đầy áp lực càng ngày càng trầm trọng, thanh âm của Thiên Khánh ti nhỏ dần.

“Tựa hồ gì?” Lộc Đan cho hắn một nụ cười mỉm ngọt ngào, kiên nhẫn nhìn hắn, trong đôi môi đỏ mọng nhàn nhạt phun ra hai chữ: “Nói đi.”

“Lão thần…Lão thần cảm thấy, vẫn là làm bằng da trâu bình thường thì tốt hơn. Thỉnh Đại Vương định đoạt.” Nuốt một miếng nước bọt, Thiên Khánh ti không dám đối mặt với Lộc Đan, liếc nhìn Quân Lệnh ti đứng thẳng tắp ở phía đối diện một cái, mới đưa tầm nhìn cung kính chuyển đến chỗ Đông Phàm vương.

Trên mặt Đông Phàm vương vẫn duy trì sự yên lặng trước sau như một: “Thần linh sủng ái quân chủ có nhân từ chi tâm, lo lắng của Thiên Khánh ti không phải không có lí. Bất quá quốc sư làm thế này là vì muốn cảnh cáo tất cả những kẻ có chi tâm phản loạn, còn là một biện pháp quan trọng giúp bảo chứng sự yên ổn cho Đông Phàm ta. Quốc gia có yên ổn bách tính mới có thể sinh sống tốt được, hiểu sâu một chút, quyết định của quốc sư mới thực sự là nghĩa cử nhân từ đối với bách tính vô tội của Đông Phàm ta.”

Đại Vương nói đến việc này thì lên giọng, quần thần càng thêm minh bạch sức nặng của Lộc Đan ngày hôm nay.

“Việc này…..” Thiên Khánh ti run rẩy cả râu, còn muốn nói thêm, bỗng nhiên nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Quân Lệnh ti, hơi hơi ngừng lại, đem lời định nói ra nuốt trở lại vào bụng. “Vâng, Đại Vương suy xét sâu xa, quốc sư nghĩ rất chu toàn.” Liền cúi đầu quay trở về đứng trong đám người.

Lộc Đan thấy dưới đài lại không dị nghị, lộ ra nụ cười động nhân tâm: “Nếu tất cả mọi người không dị nghị, chuyện của tế sư viện và các tội quan liền quyết định xử lý như vậy. Kế tiếp, chư vị có việc gì thì có thể khải tấu với Đại Vương.”

Mọi người hết ngươi nhìn ta, ta lại nhìn ngươi, đều không lên tiếng.

“Thế nào, không có quốc sự phải tấu trình? Vậy…”

“Chậm đã.” Trong đám người có một kẻ dáng người cao lớn bước ra, trung niên nam tử có ánh mắt lấp lánh hữu thần, biểu tình lãnh liệt, diện mạo thập phần quân nhân: “Đại Vương, thần có một lời.”

Lộc Đan khóe môi khẽ giật giật: “Quân Lệnh ti có việc thỉnh tấu.”

Quân Lệnh ti liếc mắt nhìn Lộc Đan một cái, hướng Đông Phàm vương hỏi: “Xin hỏi Đại Vương, người trong tế sư viện không thể tái tham gia vào việc triều chính, vậy vị trí phụ chính hiện tại của tế sư tổng trưởng bị bỏ trống.” (phụ chính: trợ giúp công việc). Vươn ngón tay, chỉ về phía tọa vị trống không bên cạnh Đông Phàm vương. “Thần cho rằng, việc tối trọng yếu hiện nay là phải tuyển ra người phụ chính mới.”

Quân Lệnh ti là người chưởng quản toàn bộ binh lực của Đông Phàm, địa vị này mấy đời đều do thế hệ Quân gia kế thừa, các tướng lĩnh nổi danh của Đông Phàm hầu như cũng đều xuất từ Quân gia. Quân Lệnh ti Quân Thanh này cả đời nói năng cẩn trọng, tác phong kiên định, từ trước tới nay hành sự công bằng, ngay cả tế sư tổng trưởng năm đó cũng không dám tùy tiện trêu chọc hắn. Hiện tại hắn lên tiếng, ngay cả Đông Phàm vương cũng không thể không nổi lên sự thận trọng.

“Có một người như quốc sư, cũng hơn cả nghìn người vô dụng.” Đông Phàm vương nhẹ nhàng cười nói: “Việc phụ chính, giao cho quốc sư là được rồi.”

Quân Thanh thân hình cao lớn, đứng trên đại điện cao vượt hơn hẳn người khác, nghe xong câu trả lời của Đông Phàm vương, cứng rắn nói: “Bên cạnh Đại vương chí ít phải có hai vị phụ chính, đây là quốc pháp của Đông Phàm trăm năm qua, không thể trái nghịch. Hiện tại ngoại trừ quốc sư, vẫn còn thiếu một người.”

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều biết Quân Thanh đang chèn ép ngạo khí của Lộc Đan.

Vị trí bên người Đông Phàm vương, ai cũng biết đó là bảo tọa trước đây của tế sư tổng trưởng. Người đạt được vị trí này, cũng xem như là đạt được địa vị có thể sánh vai cùng Lộc Đan trong triều cục Đông Phàm.

Nếu như vị trí ấy để trống, có nghĩa là Lộc Đan ở Đông Phàm lại không còn địch thủ.

Sau khi thanh trừng đối thủ lớn nhất là tế sư viện, Lộc Đan bây giờ lại quyền thế như mặt trời ban trưa (tức là cực kì hưng thịnh), dám trong lúc này ra mặt chèn ép khí thế của Lộc Đan, trong Đông Phàm ngoại trừ Quân Lệnh ti, có lẽ chẳng còn ai có gan lớn như vậy.

Mọi người len lén nhìn sắc mặt Lộc Đan, thấy y mím môi không nói, biểu tình không phiền không vội, không nhìn ra một nguyên cớ gì.

Đông Phàm vương bị lời nói của Quân Lệnh ti bắt bẻ, biết hắn luôn luôn là tính tình như vậy, cũng không giận dữ, ôn hòa nói: “Quân Lệnh ti nói cũng có lý. Bất quá việc chọn lựa người phụ chính này, cũng không phải chỉ một hồi là có thể tuyển chọn được. Vội vàng tuyển chọn, nói không chừng còn có thể tạo ra tai họa triều chính như chuyện của tế sư tổng trưởng. Quả nhân thấy, sau này lại thương lượng là được.”

“Đại Vương,” Quân Thanh chắp tay, khẩn thiết nói: “Chọn lựa người phụ chính tất nhiên không dễ dàng, nhưng quốc vụ trường kì chỉ để một người phụ trợ, đối với quốc gia có quá nhiều nguy hại. Thần thỉnh Đại Vương không nên hoãn lại việc này.”

Hắn nói chắc như đinh đóng cột, Đông Phàm vương bị hắn bắt bẻ đến mất cả thể diện.

“Quân ái khanh, việc này…” Quân Thanh dù sao cũng là chưởng quản binh lực toàn quốc, Đông Phàm vương không thể quá không nể mặt hắn, trong lòng tất nhiên biết rõ một khi đồng ý tuyển người, thì cũng tương đương với việc đồng ý cho bọn họ chèn ép Lộc Đan, liếc mắt nhìn Lộc Đan vẫn đang không có phản ứng gì, không khỏi nổi lên bối rối.

Một thoáng do dự, phía dưới một gã quan viên trẻ tuổi bước ra một bước, đi đến đứng sau Quân Thanh: “Đại Vương, thần tán thành ý kiến của Quân Lệnh ti.”

“Thần cũng tán thành ý kiến của Quân Lệnh ti.”

“Thần cũng vậy.”

“Thần cũng vậy.”

“……”

Hơn mười tên võ quan đứng dậy, đều là người thuộc hệ thống quân đội.

Những người này bất ngờ đại biểu cho ý nguyện của quân đội Đông Phàm, cùng đứng đối mặt với quốc sư Lộc Đan quyền thế rất mạnh. Trên đại điện lặng yên vô thanh, mọi người nín thở, nhìn về phía Đông Phàm vương.

Đông Phàm vương lo lắng nhắm mắt lại, một lát sau mới chậm rãi mở ra, nhìn về phía Lộc Đan đứng bên cạnh, ôn nhu nói: “Quốc sư nghĩ thế nào?”

Đôi môi mỏng đỏ hồng của Lộc Đan nhẹ nhàng câu dẫn ra, dật xuất một tia cười mỉm cực kì thâm ý, dùng thanh âm to rõ mà toàn bộ quan viên trong điện đều có thể nghe thấy để đáp: “Quân Lệnh ti nói cũng không phải không có lý toàn bộ, có điều trong lúc gấp gáp thế này, Lộc Đan thực sự không nghĩ ra được chọn người nào mới tốt. Việc này vẫn thỉnh Đại Vương định đoạt đi.”

Y không tích cực ngăn cản, đột nhiên thay đổi nói ra lời tốt như vậy, khiến ngay cả Quân Thanh cùng các quan quân đứng chờ dưới thềm đều cảm thấy kinh ngạc vô cùng.

“Đại Vương,” Đại tướng Thương Nhan bước ra một bước: “Thần nguyện đề cử Quân Lệnh ti Quân Thanh làm phụ chính. Quân Lệnh ti đối với Đông Phàm luôn trung thành tận tụy, hành sự công chính nghiêm minh, xử lý quân vụ cũng không cẩu thả, thần cho rằng,trong số các đại thần chỉ có Quân Lệnh ti là có đủ tư cách đảm nhận cương vị này.”

Hắn vừa mở đầu, người của hệ thống quân đội tự nhiên cũng đứng ra.

“Thần nguyện tiến cử tương tự.”

“Thần cũng vậy.”

“Quân Lệnh ti nhiều năm qua đối với Đông Phàm cống hiến rất nhiều việc tốt, đối với vương thất luôn luôn trung thành.”

“Thỉnh Đại vương suy xét.”

Mọi người tích cực tự mình đề cử một người ngồi lên vị trí phụ chính của Đông Phàm dưới một người trên cả vạn người. Quân Thanh cũng không có chút biểu tình đắc ý nào, lấy phong thái quân nhân trước sau như một đứng thẳng dưới đài, chờ Đông Phàm vương tỏ thái độ.

“Thần cũng nguyện tiến cử Quân Lệnh ti làm phụ chính.”

Không chỉ những tướng lĩnh của quân đội, ngay cả những quan văn dường như cũng phát hiện ra thái độ bàng quan thế này không thích hợp lắm, nếu như lúc này vẫn bày tỏ thái độ không lên tiếng, vạn nhất sau này vị trí phụ chính do Quân Thanh đảm đương thật, rồi thanh toán nợ cũ chẳng phải là không xong sao? Mọi người hết ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, vừa sợ đắc tội với Lộc Đan, lại vừa sợ đắc tội với Quân Thanh, hồ đồ không tự nhiên mà đứng nghe các vị tướng lĩnh trên điện dốc hết sức tiến cử Quân Thanh.

Chỉ có Lộc Đan giống như không nghe thấy, duỗi mười ngón tay như hoa ra, tinh tế quan sát một hồi, đột nhiên mắt cũng không nâng lên mà nhẹ nhàng gọi khẽ: “Thiên Khánh ti…”

Thiên Khánh ti đang tâm trạng bất an, chợt nghe Lộc Đan gọi đích danh mình, run lên một chặp, già yếu lụm khụm bước từng bước nhỏ tới: “Quốc sư có gì phân phó?”

“Ngươi là lão thần tử, Tiên Đế từng khen ngươi kiến thức cao thâm.” Lộc Đan ngẩng đẩu nhìn hắn thật kĩ, đôi mắt đen tựa như bảo thạch lóe ra quang mang ôn nhuận: “Vị trí phụ chính, phải chăng chỉ có một người như Quân Lệnh ti mới có năng lực đảm đương?”

“Việc này…..” Thiên Khánh ti nhìn hai bên, Lộc Đan đang cười nhẹ đến thâm sâu khó dò, Quân Thanh thì không nói câu nào đoán không ra đến tột cùng là nghĩ gì, hai người này đều là nhân vật không thể đắc tội. Thiên Khánh ti phiền não hồi lâu mới dè dặt đáp: “Việc chọn người phụ chính có quan hệ đến quốc gia đại sự, lão thần cho rằng vẫn nên thỉnh Đại Vương định đoạt mới tốt.” Đem việc khó như khoai lang nóng bỏng tay linh hoạt đẩy về cho Đông Phàm vương.

Lộc Đan gật gật đầu, bỗng nhiên xoay người, hướng về phía Đông Phàm vương cúi một cái thật sâu: “Thần cũng cho rằng Quân Lệnh ti là đại thần của Đông Phàm, rất có tư cách trở thành người được chọn để phụ chính.”

Lời vừa nói ra, toàn bộ quần thần đều rộ lên, nhất là người của hệ thống quân đội càng giương mắt ngẩn tò te. Có ai là không biết Lộc Đan cùng tế sư viện bao năm qua đấu đá ngươi sống ta chết, là một nhân vật cực kì lợi hại. Hôm nay vừa mới nắm quyền, sao có thể dễ dàng để Đông Phàm lại xuất hiện một người có thể kìm hãm thế lực của chính mình như vậy?

Đông Phàm vương “Ừm” một tiếng, ánh mắt tán dương nhẹ nhàng hướng về phía Quân Thanh, mở miệng nói: “Quân Lệnh ti nhiều năm qua dốc sức vì vương thất Đông Phàm, cực ít sai lầm, quả thực là một người để lựa chọn rất tốt.” Dừng một chút, lại hỏi: “Theo như ý của quốc sư, đồng ý chọn Quân Thanh làm một vị phụ chính khác?”

Lộc Đan trầm ngâm: “Thần cho rằng Quân Lệnh ti đúng là một người được chọn thích hợp, bởi vì hắn xác thực là đại thần kiệt xuất nhất của Đông Phàm. Có điều…”

Y đột nhiên thay đổi ngữ khí, nói ra hai chữ “Có điều” còn kéo dài, các tướng lĩnh đang đắm chìm trong sự mừng rỡ bỗng nhiên sinh ra cảnh giác không ổn.

“…Năng lực của Quân Lệnh ti là bảo vệ lãnh thổ, huấn luyện binh sĩ, nếu Quân Lệnh ti làm phụ chính, Đông Phàm nhất định sẽ bình an, nhưng nếu nói muốn phát triển phú cường, Lộc Đan lại không ôm nhiều hi vọng.”

Quân Thanh một mực đứng yên lặng, nghe vậy không giận không dữ, dùng thanh âm già dặn trả lời: “Năng lực của Quân Thanh, hiển nhiên là thua kém quốc sư.”

“Quân Lệnh ti hiểu lầm.” Lộc Đan thiện ý mà cười với Quân Thanh: “Lộc Đan tuy rằng tự phụ, nhưng cũng không dám tự khoa trương như thế. Đại Vương, thần xin chỉ điểm một vị khách quý đang ở trong Đông Phàm, người này trí tuệ và mưu kế thiên hạ đều biết, không ai không phục, nếu được người này làm phụ chính cho Đông Phàm ta, chính là đại hạnh của Đông Phàm.” Y xoay người, cung kính nói với Đông Phàm vương.

Đông Phàm vương tức thì sáng tỏ, cười nói: “Quốc sư tiến cử đích thị là Tây Lôi Minh Vương.”

“Dung Điềm đã chết, Phượng Minh không chỗ để đi, đây là người hiền tài thần linh ban thưởng cho Đông Phàm ta.”

Thương Nhan thấy sự tình cấp tốc biến chuyển, hiểu rõ Đông Phàm vương luôn luôn thuận theo mọi lời của Lộc Đan, vội vàng hỏi: “Minh Vương cũng không phải là đại thần của Đông Phàm ta, có thể nào trở thành phụ chính của Đông Phàm? Thỉnh Đại vương nghìn vạn lần suy nghĩ thật kĩ.”

“Thương Nhan tướng quân nói có lý, đây cũng chính là nguyên nhân khiến Lộc Đan vẫn chưa dám tiến cử Minh Vương.” Lộc Đan than thở: “Tài năng tuy rất giỏi, nhưng không thể sử dụng, đáng tiếc, đáng tiếc. Đại Vương, để bảo đảm an toàn, thần vẫn là cảm thấy tiến cử Quân Lệnh ti làm phụ chính thì tốt hơn.”

“Thế thì, quả nhân liền…”

Quân Thanh từ trước đến nay luôn luôn tâm cao khí ngạo, sao có thể không nghe ra ý tứ của Lộc Đan, làm phụ chính như vậy, nói không chừng cả đời cũng không bằng thanh danh của một Tây Lôi Minh Vương. Hắn sinh ra trong thế gia Đông Phàm (thế gia: nhà làm quan), đối với danh dự cực kì coi trọng, loại chuyện thăng quan chỉ như ăn ruồi thế này khiến người rất khó chịu, đột nhiên bước ra một bước, nói: “Đại Vương, thần có một thỉnh cầu.”

“Nga? Ái khanh có lời gì muốn nói?”

“Phụ chính đối với Đông Phàm cực kì trọng yếu, nhất định phải tuyển trạch người thích hợp đảm nhiệm. Nay Minh Vương nổi danh cả thiên hạ đang ở Đông Phàm ta, không cần uổng phí, quá mức đáng tiếc.” Quân Thanh thấy Đông Phàm vương hơi hơi cúi đầu, ngữ khí lại chuyển: “Nhưng Minh Vương thần cơ diệu toán, thần đều là nghe đồn, cũng chưa từng tận mắt chứng kiến. Trên đời rất nhiều người nghe nhầm đồn bậy, giả như Đông Phàm tuyển chọn một người chỉ có hư danh để đảm đương phụ chính, chẳng phải càng khiến cho người khác cảm thấy nực cười sao?”

Đông Phàm vương gật đầu, ôn nhu nói: “Ái khanh nói rất có đạo lý, theo ái khanh, nên giải quyết thế nào?”

“Thần cho rằng, trước tiên nên tỉ mỉ quan sát bản lĩnh của Minh Vương, nếu như hắn thật sự có tài thông thiên, lại xét thấy rõ hắn đối với Đông Phàm ta trung thành, tự nhiên nên tuyển chọn hắn trở thành phụ chính. Nếu như kết quả khiến kẻ khác thất vọng, vậy sẽ phải tái thương thảo việc chọn lựa người phụ chính.”

Quân Thanh mặc dù không nói rõ, nhưng trong lòng mọi người đều minh bạch, một khi tái thương thảo, vị trí này khẳng định sẽ là của Quân Thanh.

“Ái khanh nói rất đúng.” Đông Phàm vương khen ngợi một tiếng, ánh mắt chuyển tới chỗ Lộc Đan: “Quốc sư nghĩ thế nào?”

Lộc Đan khom người cười yếu ớt: “Tất cả đều dựa vào Đại vương định đoạt.”

“Vậy được. Quả nhân cho các ngươi thời gian ba tháng.” Đông Phàm vương tuyên bố nói: “Nội trong ba tháng, cho Minh Vương quyền lợi tham gia việc quân vụ Đông Phàm (quân vụ: việc quân), để chúng ta nhìn xem dưới sự nỗ lực của Minh Vương, có thể làm cho binh lực của Đông Phàm ta hơn hẳn ngày trước hay không.”

Quân Thanh nói: “Minh Vương đối với quân vụ Đông Phàm không quen, thỉnh Đại Vương cho phép Quân Thanh ở một bên phối hợp.”

“Đương nhiên.” Đông Phàm vương gật đầu đồng ý.

Từ việc tranh đấu địa vị phụ chính kéo đến quyền lợi kiểm soát hệ thống quân đội, một hồi so đấu giữa Quân Lệnh ti đức cao vọng trọng nắm giữ binh quyền và vị khách Minh Vương bỡ ngỡ quân vụ, bắt đầu từ từ mở màn.

Phượng Minh đêm hôm trước muôn vàn tâm tư, cơ hồ suốt một đêm không hề chợp mắt.

Sau đó đi đến quyết tâm, tạm buông tất cả, lại có thể ngủ mà không mộng mị, đến buổi chiều ngày thứ hai mới thức dậy. Hắn trời sinh tính tình rộng rãi, nói khó nghe một chút thì chính là thần kinh so với sắt thép còn thô hơn, đem tất cả mọi chuyện ưu phiền ném ra sau đầu, xác định bản thân phải ở Đông Phàm hảo hảo dốc sức, ý chí chiến đấu lại cháy lên, không còn cảm giác khó chịu như lúc mới đầu suy nghĩ thiệt hơn nữa.

Ở trên giường lười biếng mà đánh một cái ngáp, đập vào trong tầm mắt là nụ cười mỉm của Lộc Đan: “Minh Vương để Lộc Đan chờ thực lâu đấy, có tin tức tốt, rất nóng ruột muốn nói cho Minh Vương.”

Lộc Đan đem sự tình phát sinh trên đại điện ngày hôm nay rành mạch thuật lại một hồi, Phượng Minh sợ đến nỗi ngồi thẳng dậy trên giường, nét mặt biến sắc nói: “Quốc sư không phải nói đùa chứ? Đây mà là tin tức tốt gì? Ngươi không phải muốn ta thay thế vị trí của ngươi bảo hộ Đông Phàm vương sao? Thế nào mà ta còn chưa hề đến gần Đông Phàm vương thì đã đắc tội với một nhân vật nghe có vẻ rất lợi hại?”

Lộc Đan nói: “Quân Thanh quả thực đúng là một nhân vật rất lợi hại, tất cả mọi người trong quân đội đều nghe lệnh hắn. Giả như hắn muốn giết ngươi, thì cũng như toàn bộ quan quân binh sĩ của Đông Phàm đều muốn mạng của ngươi.”

Phượng Minh hít ngược một luồng khí lạnh: “Đã như vậy, ngươi còn bảo ta cùng hắn tranh giành quan vị cái gì?”

“Minh Vương trước tiên đừng vội oán trách, Lộc Đan là đang bang trợ Minh Vương đấy.” Lộc Đan từ từ phân tích: “Thứ nhất, ta mặc dù là quốc sư của Đông Phàm, cũng không thể nào một mình quyết định toàn bộ đại sự của triều cục, nhất là với chức vị trọng yếu như phụ chính này. Chỉ có thể dùng kế kích giận Quân Thanh, làm cho hắn tự mình tiến vào thòng lọng, sau này mới có thể thúc đẩy địa vị hết sức quan trọng của Minh Vương ở Đông Phàm. Quân Thành này là một người rất sĩ diện, qua ba tháng, chỉ cần Minh Vương có thể thành công trong việc chứng minh ngươi so với Quân Thanh có năng lực hơn, hắn tuyệt đối sẽ tuân thủ lời hứa tiến cử Minh Vương trở thành phụ chính của Đông Phàm. Còn bởi vì hắn khống chế được binh quyền Đông Phàm, chỉ cần hắn và ta cùng hỗ trợ ngươi, trong Đông Phàm sẽ không còn ai dám phản đối việc ngươi xuất hiện trên đại điện Đông Phàm nữa.”

Phượng Minh vẫn không có chút thả lỏng nào, mắt trợn trắng nói: “Ba tháng? Ta có thể sống qua ba tháng này không mới là một vấn đề, chỉ sợ các tiểu đệ của Quân Thanh vây đến răng rắc hai đao, đã đem ta đối phó xong luôn rồi.”

“Vậy nên Lộc Đan mới vì Minh Vương suy xét điểm thứ hai.” Lộc Đan mỉm cười, mắt ngọc mày ngài đẹp rực rỡ: “Minh Vương suy nghĩ một chút, nếu như hai người muốn làm một trận thi đấu ba tháng, trong đó một người cạnh tranh không công bằng, mà lại là lợi dụng thế lực trong tay mình để lén tiêu diệt đối thủ, Minh Vương sẽ đánh giá người kia như thế nào?”

“Đê tiện, hèn hạ, vô sỉ, hỗn đản, gia hỏa tự ti, tầm thường…..” Phượng Minh về phương diện này phản ứng rất nhanh, có lẽ liên tưởng đến việc mình bị tên kia tiêu diệt, càng thêm căm phẫn sục sôi, cuối cùng còn tuôn ra thêm hai câu hình dung từ bằng Tiếng Anh.

Lộc Đan đối với những thứ Phượng Minh nói tuy nghe không hiểu cũng không bình luận thêm, gật đầu nói: “Chính là như vậy. Có ba tháng chi ước này rồi, Quân Thanh vì sợ bị người ta nói hắn năng lực không bằng Minh Vương, hoặc lòng dạ hẹp hòi, nhất định sẽ không để Minh Vương lọt vào bất cứ bất trắc nào. Có toàn bộ hệ thống quân đội bảo hộ, cho dù ở dưới tình huống phức tạp như hiện tại, kẻ đối với Lộc Đan dù lòng có oán hận cũng sẽ không dám hạ thủ với Minh Vương.” Y hạ giọng nói: “Không dối gì Minh Vương, vừa dẹp yên tế sư viện, những thứ biểu hiện ra bên ngoài tuy rằng tổng thể là yên ổn, nhưng phía dưới vẫn là sóng lớn cuộn trào mãnh liệt, trong hoàng cung này, ngoại trừ vài người tâm phúc ít ỏi, ngay cả thị vệ thị nữ bình thường cũng không thể hoàn toàn tín nhiệm. Nguy hiểm luôn ở ngay bên người, nếu như không có ba tháng chi ước này, Quân Thanh lại cho rằng Minh Vương ngươi là người chỉ phương hướng cho ta, để chèn ép ta nói không chừng hắn sẽ hạ lệnh diệt trừ Minh Vương. Thị vệ trong cung đình này, tám chín phần mười là tinh anh trong quân đội, ban đêm vô thanh vô tức hạ thủ, Minh Vương thoát được sao?”

Phượng Minh tà tà liếc thị vệ đứng thẳng tắp ở xa xa, tưởng tượng những thị vệ này đến ban đêm mấy chục mấy trăm kẻ ào ạt tuôn ra, loạn đao tề hạ….. Liền sinh ra một trận rùng mình rét lạnh, thầm nghĩ: nguy hiểm thật.

Lại nhanh chóng nhướng hàng mi thanh tú, bất mãn nói: “Trong vòng ba tháng sinh mệnh tuy có được bảo đảm, nhưng ba tháng sau lại phải làm thế nào? Chung quy không thể bảo Đông Phàm vương kéo dài thời hạn đi.”

Lộc Đan vẫn một bộ dáng đạm nhiên an tĩnh: “Đó chính là chuyện của chính Minh Vương người. Ta chỉ có thể nhắc nhở ngươi một câu, giả như sau ba tháng ngươi vô pháp đối phó Quân Thanh, Quân Thanh rất có khả năng sẽ tấu thỉnh Đại Vương xử tử ngươi. Người không có tác dụng, căn bản không đáng giữ lại, huống chi ngươi từng tham dự vào việc quân của Đông Phàm, Quân Thanh sẽ không thể không diệt khẩu.”

Này không phải là đem mạng nhỏ của chính mình ra nói giỡn sao? Khó có được hắn vừa mới hạ quyết tâm phải hành động một phen ở Đông Phàm…..Phượng Minh buồn bực trừng lớn mắt, hồi lâu không nói nên một lời, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, đắc ý cười rộ lên: “Quốc sư đừng quên, ta cùng với Đại vương phân chia cầm Vô Song kiếm, ngươi không quan tâm đến tính mạng của ta, lẽ nào ngay cả tính mạng của Đông Phàm vương ngươi cũng không chiếu cố?”

“Minh Vương hiểu làm rồi.” Lộc Đan không chút kinh hoảng, thưởng thức bình hoa tao nhã trên tủ, thản nhiên nói: “Lộc Đan chỉ nói một thanh kiếm kia ở nơi nào đó bên cạnh Đại vương, cũng không nói Đại vương đã đeo kiếm này lên rồi. Minh Vương yên tâm, khi Minh Vương đã thông qua ba tháng khảo nghiệm, chứng minh mình có năng lực và lòng trung thành với vương thất Đông Phàm, Đại Vương sẽ đeo Vô Song kiếm lên. Tới lúc ấy, tất cả những thần tử trung thành với Đại Vương đều có thể liều mình bảo hộ cho Minh Vương.”

Phượng Minh như bị người dùng cây búa hung hăng gõ một cái lên đỉnh đầu, ngây ngốc nói: “Quốc sư không phải đang nói đùa với ta chứ?”

“Lộc Đan không thích nói đùa.” Đôi mắt như thủy ngân chuyển hướng về phía Phượng Minh, thanh âm Lộc Đan nhu mị truyền đến: “Đại Vương đúng là người tối trọng yếu trong sinh mệnh của Lộc Đan,  Lộc Đan tuyệt đối sẽ không đem hắn tùy tiện giao cho người khác. Cũng may, Minh Vương đã trải qua rất nhiều bài kiểm tra của Lộc Đan, chỉ cần qua tiếp cửa ải sinh tử này, có thể trở thành người được chọn tối thích hợp trong suy nghĩ của Lộc Đan.”

“Ta từ trước đến nay chưa hề nghĩ sẽ trở thành người được chọn của ngươi…..” Phượng Minh yếu ớt rên rỉ.

Ai có thể nghĩ đến, đại quyền còn chưa nắm trong tay, đã muốn lấy mạng nhỏ của hắn ra khảo nghiệm rồi. Dung Điềm không có ở đây, Dung Hổ Liệt Nhi cũng không có ở đây, Tây Lôi ở ngoài kia xa cách nghìn dặm, chỉ có thể tự lực cánh sinh, gian khổ phấn đấu.

Phượng Minh thu lại vẻ đạm nhiên bình tĩnh như Lộc Đan. Vị quốc sư Đông Phàm này quả nhiên là đa mưu túc trí, từng bước từng bước, đã làm cho Phượng Minh sa vào giữa cuộc đấu tranh chính trị phức tạp, thúc ép được Phượng Minh vì an toàn của chính mình mà cùng y đứng chung một chiến tuyến, dùng tri thức của mình vì y mà chèn ép những địch nhân trọng yếu.

Nếu như thực sự trải qua ba tháng đối phó với Quân Thanh rồi, thanh danh của quốc sư Lộc Đan sẽ càng thêm hưng thịnh.

Người như vậy, may mà không phải là sinh ra ở Ly Quốc.

Không biết Nhược Ngôn và Diệu Quang của Ly Quốc, gần đây ra sao.

Tây Lôi binh biến, Phồn Giai rục rịch ngóc đầu dậy, Vĩnh Ân thái tử vứt bỏ địa vị, Ly vương hôn mê, tế sư viện Đông Phàm bị diệt…..Này đúng là thời kì rối loạn của thập nhất quốc, lúc nào mới có thể thống nhất?

Cùng ngày hôm ấy còn chưa tới đêm, vương lệnh của Đông Phàm vương đã đưa tới chỗ cung điện của Phượng Minh.

“Đại Vương có lệnh, từ hôm nay Phượng Minh bắt đầu tham gia vào việc quân cơ bí mật, tất cả công việc, do Quân Lệnh ti sắp xếp phụ trợ.” Sứ giả do Đông Phàm vương phái tới thong dong đọc xong tất cả chữ trong vương lệnh, cười tủm tỉm nói với Phượng Minh: “Đại Vương nói, danh hiệu được phong của Minh Vương vẫn được bảo lưu, nếu thật sự trong ba tháng Minh Vương có thể lập nên chiến tích, ngươi sẽ là Minh Vương chân chính của Đông Phàm ta.” Trong vương cung Đông Phàm không có hủ tục như Trung Quốc thời cổ đại, cũng không có loại thái giám bất nam bất nữ, sứ giả cũng đều giống nhau vào khoảng trên dưới hai mươi tuổi, dung mạo thanh tú.

Phượng Minh tiếp nhận vương lệnh xong, nhớ tới ba tháng khảo nghiệm sinh tử, mặt ủ mày ê, cơm tối chỉ ăn qua loa một chút, tắm rửa xong lại nằm lên giường.

Đến đêm khuya, bắt đầu có tuyết rơi. Phượng Minh chưa từng thấy qua Quân Thanh, chỉ từ những lời thuật lại của Lộc Đan thì xem ra người này có vẻ không dễ đối phó, phải dùng chút kĩ xảo quân sự hiện đại như thế nào mới có thể hù dọa Quân Thanh này một phen, lập uy rạng danh tên tuổi cho tốt?

Suy nghĩ hơn nửa đêm, mới cảm thấy mệt mỏi vây khốn  bắt đầu nổi lên, nhắm mắt lại.

Ngủ thẳng giữa ánh trăng mông lung, bên tai tựa hồ có tiếng người gọi khẽ.

“Minh Vương? Minh Vương?” Giọng nam nhân trầm thấp, mang theo một chút non nớt quen thuộc.

Phượng Minh mơ mơ màng màng “Ừm” một tiếng, mí mắt lại như bị nghìn cân đè lên, không thể mở ra được.

“Minh Vương? Mau tỉnh lại.”

Trên vai bị người khẩn thiết dè dặt mà đẩy đẩy.

“Ai ở bên trong?” Thị vệ canh giữ bên ngoài dường như nhận thấy có gì đó, đoạn quát một tiếng.

Tiếng quát lọt vào tai, Phượng Minh đột nhiên vùng vẫy mở mắt ra, trước mặt một phiến vắng vẻ, các loại bày biện trong phòng vẫn như trước, ánh trăng bị tuyết trắng bên ngoài phản xạ làm mặt đất sáng lên một mảnh, nào có nửa phần bóng người.

Bức rèm che leng keng rung động, hai thị nữ hầu hạ Phượng Minh giơ ngọn đèn nhỏ nửa sáng nửa tối bước vào, dùng lửa trong đèn châm lên ngọn đèn dầu trong phòng, che miệng đánh một cái ngáp nho nhỏ, hỏi khẽ: “Minh Vương có gì phân phó?”

Phượng Minh nửa ngồi dậy, sửng sốt hai ba giây, lắc đầu nói: “Không có, đại khái là ta đang nói mớ thôi.”

Mới vừa rồi thanh âm bên tai, ngờ ngợ có vài phần giống với Dung Hổ, nhưng mà trong lúc ngủ mê mệt mơ mơ màng màng, Phượng Minh lại có chút không dám khẳng định. Lẽ nào do nhớ mọi người ở Tây Lôi quá, khiến cho mơ mộng kì quái gì đó?

Thủ lĩnh thị vệ phụ trách bảo vệ Phượng Minh tiến vào kiểm tra xem xét kĩ lưỡng một hồi, hướng Phượng Minh lạnh lùng nói: “Minh Vương yên tâm, chúng ta nhất định sẽ hảo hảo bảo hộ an toàn cho Minh Vương. Có chúng ta ở đây, Minh Vương cứ yên tâm ngủ.” Nói xong lại lui ra ngoài. Hắn là người của quân đội, trong suy nghĩ nhất định luôn sùng bái Quân Thanh như một vị thiên thần, ngữ khí nói chuyện với “người ngoại lai” đang cùng Quân Thanh tranh đoạt vị trí phụ chính là Phượng Minh này tự nhiên cũng không thấy có chỗ nào tốt.

“Đêm đã khuya, thỉnh Minh Vương sớm nghỉ ngơi một chút đi.” Thị nữ tiến lên phía trước, đem Phượng Minh an trí ổn thỏa, giúp hắn ém lại mép chăn thật tốt, thổi tắt ánh nến, rồi cũng lặng yên không tiếng động mà thối lui.

Phượng Minh bị một hồi quấy đảo như vậy, tâm hồn khó khăn lắm mới bình phục được lại như đột ngột bị người ta ném một cục đá vào đầu, làm gì còn ngủ được, kiềm chế một hồi, hạ thấp giọng hướng bốn phía xung quanh nói khẽ: “Có phải ngươi không? Nhanh ra đi?”

Xung quanh im ắng tĩnh mịch.

Phượng Minh nghiêng tai nghe ngóng một hồi rất lâu, lại cẩn thận gọi vài tiếng, vẫn như trước không hề có tiếng hồi đáp. Hắn lúc này mới chịu ngừng tiếng, không khỏi lại nhớ đến đủ những chuyện ở Tây Lôi, nhớ tới Dung Điềm đang chờ đợi, miệng hít vài luồng khí thật dài, đập trán nhỏ giọng mắng: “Không phải đã nói tập trung tinh lực để đối phó với chuyện trước mắt sao? Uổng phí để suy đoán và cảm thán, có ích lợi gì?” Lúc này mới co người về nằm trong ổ chăn, nhưng vẫn không thể chìm vào giấc ngủ, một đêm trở mình lật qua lật lại, lăn qua lăn lại một đêm.

Ban đêm không ngủ đủ, thời tiết lại lạnh, kế hoạch bồi bổ giấc ngủ của Phượng Minh vào ngày hôm sau lại tiếp tục bị người khác phá hỏng giữa chừng.

Sáng sớm, gà vừa mới gáy, thị nữ đã tiến vào thỉnh an, dịu dàng cười nói: “Minh Vương nên dậy rồi, Quân Lệnh ti phái Thương Nhan tướng quân đến, thỉnh Minh Vương tham gia hội nghị đi.”

“Sớm như vậy?” Phượng Minh uể oải rên rỉ vô lực.

“Minh Vương mau sơ tẩy rồi mặc quần áo, nghe nói Quân Lệnh ti tính tình cực kì nghiêm khắc, đã từng đem tướng lĩnh chậm trễ tham gia hội nghị đi chặt chân đấy.”

Ngay cả quyền lợi để nói cũng không có, Phượng Minh không mở nổi mắt bị năm sáu thị nữ trẻ tuổi kéo ra từ trong ổ chăn, ba chân bốn cẳng vì hắn rửa mặt chải đầu, thay đổi áo lót và tiểu khố, bên ngoài là một bộ miên bào trắng thuần, còn chọn mấy thứ sức vật do Lộc Đan đưa tới đeo vào.

Phượng Minh còn buồn ngủ, tùy các nàng sắp xếp hồi lâu, thấy trang phục đã xong xuôi, liền ngoan ngoãn dịch bước ra ngoài.

Một nàng thị nữ mím môi cười nói: “Minh Vương đừng nóng vội, vẫn chưa đi được đâu.”

Đoạn bưng ra một chiếc áo choàng ánh sắc đỏ tươi, nói với Phượng Minh: “Đây là do quốc sư ngày hôm qua lúc đến lưu lại, nói Minh Vương sợ lạnh, nếu ra ngoài, nhất định phải mặc dày một chút.”

Áo choàng chẳng biết dệt bằng chất vải gì, xúc cảm rất tốt, một vòng da lông bao lấy cổ tựa hồ được làm bằng lông của loài chồn bạc rất quý hiếm, mặc trên người quả nhiên vừa ấm áp vừa thoải mái.

Phượng Minh mặc dù biết rõ Lộc Đan chỉ mua chuộc nhân tâm, cũng không khỏi bội phục tâm tư chu đáo của Lộc Đan.

Đi qua đám thị nữ đang vây quanh cửa phòng ngủ, vòng qua lành lang gấp khúc, xa xa thấy được một gã tướng lĩnh cấp cao của Đông Phàm, nam nhân phục sức đứng ở phía trước, bóng lưng hiển lộ vài phầm ngạo khí quân nhân. Phượng Minh thầm nghĩ, người này nhất định chính là tên Thương Nhan tướng quân gì đó.

Từ giờ trở đi, bất cứ người nào trong quân đội Đông Phàm đều có thể trở thành kẻ địch của hắn, nhìn bóng lưng tuyệt đối không dễ trêu chọc kia, Phượng Minh dù chưa ngủ no, cũng lập tức thanh tỉnh vài phần, thắt lưng rướn thẳng, che đi vẻ mặt buồn ngủ, lấy tư thái cao quý được Dung Điềm dạy dỗ lâu nay đi hướng về phía người nọ.

“Vị này nhất định là Thương Nhan tướng quân. Đã để tướng quân đợi lâu.” Phượng Minh cố hé ra một khuôn mặt tươi cười xán lạn thân thiết.

Thương Nhan đột ngột xoay người lại, ánh mắt sắc bén bắn thẳng đến Phượng Minh, trông thấy tường tận khuôn mặt tuấn mỹ trẻ tuổi kia cũng không khỏi ngây người. Hắn không tham dự yến hội đêm đó trong vương cung, chuyện của Phượng Minh đại để chỉ được nghe nói đến, thấy thường có người nhận xét Phượng Minh tuấn mỹ, liền cho rằng chính là loại âm nhu thâm độc như Lộc Đan, không ngờ hiện tại vừa nhìn, lại là một người phong thái nhẹ nhàng, rất có khí khái thanh niên.

Kẻ khác khó có thể nổi lên ác cảm với nụ cười thoải mái không hề có chút dấu tích dối trá này, so với nụ cười âm trầm của Lộc Đan ngoài cười nhưng trong không cười thì hoàn toàn đối lập, ngũ quan mặc dù không bằng Lộc Đan, nhưng lại lộ ra một loại phong thái ôn hòa và tự tin.

Phượng Minh mặc cho Thương Nhan quan sát mình từ trên xuống dưới một lượt, khóe miệng dắt ra một nụ cười xán lạn nói: “Thương Nhan tướng quân cao lớn uy mãnh, xem ra nhất định là một người rất giỏi việc thẩm vấn gian tế của quân địch, ha ha, bởi vì chỉ cần bị đôi mắt lớn của Thương Nhan tướng quân đảo qua như vậy, bí mật gì cũng không thể giữ được.”

Thương Nhan không được tự nhiên thu hồi ánh mắt, diện vô biểu tình nói: “Quân Lệnh ti đại nhân đã ở trong sảnh nghị thính quân vụ chờ lâu rồi, thỉnh Minh Vương đi theo ra.” Hắn ở trong quân đội quân kỉ sâm nghiêm hơn hai mươi năm, dưỡng thành một thói quen cẩn thận tỉ mỉ, xoay người dẫn đường.

Phượng Minh dùng vẻ mặt ngoại giao tươi cười xán lạn để thăm dò một cây đinh ương ngạnh, nhìn bóng lưng thẳng tắp của Thương Nhan le lưỡi, đưa tay kéo cổ áo lông hồ ly trên cổ thật chặt, mạo hiểm đi vào màn gió tuyết bắt đầu rơi từ đêm qua vẫn chưa ngừng.

Trên mặt đất đã có tuyết đọng, tương đối khó đi. Phượng Minh lần này cũng không có phúc khí cùng Lộc Đan một chỗ, có người vì hắn mà bợ đỡ. Một bước sâu một bước nông đi theo Thương Nhan cơ hồ non nửa canh giờ, Phượng Minh mệt đến thở hồng hộc, không khỏi oán thầm trong lòng: quốc gia Đông Phàm không quá lớn, thế nào vương cung lại xây dựng lớn như vậy? Rõ thật là hao công tốn của.

Kỳ thực vương cung Đông Phàm đương nhiên không thể rộng rãi to lớn bằng vương cung Tây Lôi, nhưng phong cách kiến trúc so với kiểu thiết kế trang nghiêm của Tây Lôi thì lại bất đồng, đường đi thường hay uốn lượn khúc khuỷu, cho nên đi lại hết sức bất tiện.

“Tướng quân chờ một chút!” Phượng Minh kêu lên: “Đừng đi nhanh như vậy.”

Thương Nhan nghe thấy tiếng gọi, cước bộ chậm lại, sốt ruột chờ ở bên đường. Phượng Minh chạy chậm vài bước mới bắt kịp, cau mày nói: “Còn phải đi bao lâu?”

“Phía trước là tới rồi.” Thương Nhan trả lời một câu, thanh âm không hề có chút phập phồng, chỉ tay về phía trước. Phía trước quả nhiên có một khu nhà lớn, phòng ốc bốn phía không liền nhau, ngoài cửa cũng có thị vệ đứng canh gác bốn góc, chính giữa đại môn phía trên có viết bốn chữ lớn rồng bay phượng múa: quân vụ nghị thính. Đây là nơi tối cao mà quân đội Đông Phàm dùng để thảo luận việc quân vụ.

Phượng Minh xốc lại tinh thần, theo Thương Nhan bước vào đại môn, vén lên tấm màn dày che cửa, một phòng thình lình đã đầy tướng lĩnh, chia thành hai bên trái phải sắp xếp chỉnh tề, tựa hồ đều là những tướng lĩnh có đẳng cấp cao, đứng sau bọn họ ắt hẳn là thuộc hạ của tướng lĩnh hoặc phó quan, đại đa số đều còn rất trẻ tuổi, từng người khí thế tỏa ra mãnh liệt.

Ngồi ở trung tâm là một người nam tử thân hình cao lớn, hai mắt lõm sâu, hiện ra sự tự tin mà người khác không thể so sánh được. Hắn đang cúi đầu xem kỹ một phần trong văn kiện tống quyển (mình nghĩ tống quyển như kiểu quyển sách tổng hợp ý), trên vai trái đeo một dải đai tím, thể hiện rõ hắn chính là người thống lĩnh quân đội Đông Phàm cấp bậc tối cao nhất hiện nay.

Phượng Minh và Thương Nhan đi vào, tất cả ánh mắt đều vô thanh vô tức chuyển lên người Phượng Minh, những người này đều dốc hết sức trên sa trường, ánh mắt sắc bén hơn xa thường nhân, bị bọn họ vây quanh nhìn tập thể như thế, ngay cả Phượng Minh đã quen bị nhìn mặt cũng cảm thấy bầu không khí bỗng nhiên nặng nề, hô hấp cũng khó khăn.

Duy nhất một người không đem ánh mắt ném về phía Phượng Minh, chính là Quân Lệnh ti Quân Thanh ngồi ngay ngắn ở chính giữa. Hắn như vậy khiến người ta có thể cảm nhận rõ được vị trí đặc biệt của một đại tướng phong độ, Phượng Minh không cần người giới thiệu cũng biết hắn là ai.

Thương Nhan bẩm: “Quân Lệnh ti đại nhân, Minh Vương đã đến.”

Quân Thanh tựa hồ đối với vị đối thủ này cũng không hề để tâm, một hồi lâu mới từ từ buông tống quyển đang cầm trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn về phía Phượng Minh.

Phượng Minh hiên ngang đứng đối diện, trực tiếp đón nhận ánh nhìn của hắn. Giữa điện quang hỏa thạch, ánh mắt trong không trung như lưỡi dao sắc bén giao chiến, vững vàng đụng một kích, cả hai mới cùng thu hồi đường nhìn.

Quân Thanh hơi động đậy, giơ tay nói: “Minh Vương mời ngồi.”

Từ sớm đã có thị vệ dọn bàn lên, không biết có phải là thụ ý từ Quân Thanh không, vị trí bày ra lại ngay gần cửa, khiến Phượng Minh nhất định phải đối diện với Quân Thanh, hai bên là các vị tướng lĩnh, vị trí như vậy, khiến tình thế đối địch giữa Phượng Minh và Quân Thanh biểu hiện ra ngoài một cách hoàn toàn trọn vẹn.

Phượng Minh ngồi xuống vị trí này cực khó chịu, biểu hiện trên mặt tuy ung dung, trong lòng kì thực vẫn luôn như đánh trống nhỏ, cười với Quân Thanh nói: “Quân Lệnh ti sớm như vậy gọi ta tới tham gia hội nghị quân vụ, không biết muốn thảo luận cái gì?”

Liếc mắt nhìn xung quanh, đều là người của Quân Thanh, mỗi người một hơi nước bọt cũng có thể dìm chết mình. Từ sau lúc cùng Dung Điềm chơi đùa ngọt ngào sâu sắc bên bờ A Mạn giang rồi ngủ thiếp đi, vận mệnh mốc meo tựa hồ không có lúc nào ly khai khỏi Phượng Minh, tình huống hiện tại so với lúc trước bị nhốt trong Thiên Địa cung thực sự không tiến bộ hơn là mấy.

“Sớm như vậy?” Một gã tướng lĩnh thoạt nhìn hơn năm mươi tuổi khinh miệt nói: “Hừ, bọn ta đã đợi một người đủ một canh giờ rồi.”

“Tà Quang, Minh Vương là khách nhân do đích thân Đại Vương chỉ định đến tham gia quân vụ, không được vô lễ.” Quân Thanh nhàn nhạt mở miệng, tướng lĩnh nọ lập tức câm miệng, không dám lên tiếng nữa.

Vị trí của Thương Nhan ở bên trái Quân Thanh, xem ra địa vị gần ngay dưới Quân Thanh. Hắn nói với Phượng Minh: “Hội nghị hôm nay, chủ yếu là để thảo luận việc luyện binh. Chúng tướng từ sớm đều đã đem kế hoạch luyện binh mình tự nghĩ ra viết thành bản điều trần, đưa lên cho Quân Lệnh ti đại nhân.”

Phượng Minh ở trong bụng khẽ khinh khỉnh, không hổ là quân nhân, làm việc như sấm rền gió cuốn, ngày đầu tiên đã đem người ta từ trong ổ chăn kéo ra để khảo cứu sách lược luyện binh. Hắn tuy rằng trước đây đối với quân đội vũ khí gì gì đó cũng có chút hứng thú, nhưng về phương diện cổ đại được xem thì thường thường đều là truyện tranh, binh sĩ bên trong phi thiên độn địa (bay lên trời trốn xuống đất), ai ai cũng đều có võ công thượng đẳng tương đương với dạng Hàng Long Thập Bát Chưởng, về phương diện hiện đại thì lại càng không thể tùy tiện nói, có đánh chết Quân Thanh cũng sẽ không thể biết được cái gì là máy bay chiến hạm.

Binh pháp cũng quên đi, tối đa là tìm hai cái đại chiến nổi tiếng trong lịch sử rồi đem quá trình nói ra cho bọn họ, cái gì đó thực sự là luyện binh, trong lúc cấp bách thế này, thực sự rất khó nghĩ được phương pháp gì cho thật kinh người.

“Luyện binh? Quân Lệnh ti là mãnh tướng trứ danh của Đông Phàm, nói đến luyện binh, nhất định là có rất nhiều phương pháp.” Phượng Minh mắt mở to chuyển đông chuyển tây.

Quân Thanh sao có thể bị loại lời nói giả ngu này lừa gạt, bèn nhìn thẳng Phượng Minh nói: “Nội dung chính của quân vụ hôm nay đúng là thảo luận về phương lược luyện binh, các vị tướng lĩnh đều đã tự mình đệ trình lên bản điều trần, hiện tại chỉ còn thiếu điều trần của Minh Vương thôi.”

Trên người tụ tập hơn mười đạo ánh mắt tràn ngập nguy hiểm, tư vị tịnh không dễ chịu gì, Phượng Minh nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Quân Thanh, biết tránh cũng không thể tránh, buộc lòng phải chuẩn bị xốc lên tinh thần, bày ra một bộ dạng mỉm cười thản nhiên, khóe môi dẫn ra một độ cong đẹp đễ: “Quân Lệnh ti chớ vội, trước tiên để ta nói một chút về luyện binh chi pháp của các ngươi đã. Các vị tướng quân nghĩ đến luyện binh chi pháp, chẳng qua là tăng cường huấn luyện, chỉnh lý đội ngũ, quân kỷ nghiêm túc, thưởng phạt phân minh, tướng lĩnh thì phải làm gương cho binh sĩ, giữ gìn mấy cái sĩ khí này kia, có phải không?”

Mọi người sắc mặt khẽ biến.

Phượng Minh nói ra mấy điều này, kì thực đều là học được từ Dung Điềm, bất quá đoán rằng phương pháp luyện binh của các quốc gia chắc hẳn cũng không sai biệt lắm, quả nhiên vừa đoán liền trúng. Những kĩ xảo này ở hiện đại thoạt nhìn thì không có gì, ở thời cổ đại cơ hồ lại có thể thuộc về phương diện việc cơ mật của quân vụ quốc gia. Phượng Minh dễ dàng thuận miệng nói ra, sao có thể không khiến cho những tướng quân vẫn luôn đem hắn đánh đồng với kiểu người dùng sắc dụ dỗ Tây Lôi vương này cảm thấy giật mình?

Quân Thanh rất ung dung: “Nghe Minh Vương nói như vậy, ngõ hầu phương pháp luyện binh của chúng ta còn nhiều bất cập, thỉnh Minh Vương chỉ giáo.”

Hoàn cảnh của Phượng Minh hiện tại là bị địch nhân bao quanh tứ phía, như đứng đống lửa như ngồi đống than, lúc này mới càng hiểu được sâu sắc tâm cơ của Lộc Đan.

Đã đến loại tình cảnh này, cho dù Phượng Minh biết rõ sẽ có lợi với Lộc Đan, hắn cũng không thể không vắt hết trí óc ra suy nghĩ biện pháp nào đó để gây khó khăn mạnh mẽ một chút với Quân Thanh.

“Ta sao dám nói phương pháp luyện binh của tướng quân không tốt,” Phượng Minh tiêu sái cười, đơn giản đứng lên trong ánh mắt của mọi người, thong thả bước lên thông đạo ở chính giữa, giống như người mẫu siêu cấp thế giới đang mặc trang phục tối tân đi biểu diễn, uy nghi cao quý, phong lưu phóng khoáng, vừa đi vừa cất cao giọng nói: “Nếu như chỉ dùng mắt để nhìn từ phương diện nhỏ bé, đương nhiên có thể luyện ra một đội ngũ quân kỷ chính xác. Nhưng cái này cũng không có gì là sáng tạo, phương pháp luyện binh chân chính thượng thừa, là có thể tạo ra một đội quân thiên hạ vô song.”

Bước chân chậm rãi tràn ngập tự tin và cao ngạo thong thả đi đến trước mặt Quân Thanh, Phượng Minh dừng lại, cúi đầu nhìn thật kĩ khuôn mặt vuông vắn không có một tia biểu tình của Quân Thanh, lộ ra một nụ cười nhu hòa: “Quân Lệnh ti có muốn biết hay không, cái gì mới là phương pháp luyện binh chân chính thượng thừa?”

Quân Thanh ngạo nghễ ngẩng đầu, chống lại ánh mắt của Phượng Minh: “Đang muốn thỉnh giáo.”

“Đó chính là…..” Giữa đôi môi hồng nhuận, phun ra hai chữ: “Chế độ.”

“Chế độ?” Quân Thanh nhíu mày.

“Chế độ?” Các vị tướng lĩnh nín thở chờ đợi đáp án đầu đầy sương mù, đưa mắt nhìn nhau.

“Không sai, chế độ.” Phượng Minh đứng ở chính giữa phòng nghị thính, thành thạo đối mặt với tướng lĩnh hai bên, từ từ nói: “Tất cả mọi người đều biết rõ sĩ khí là trọng yếu (sĩ khí: tinh thần của binh sĩ), lại không biết rõ làm thế nào mới có thể khiến cho sĩ khí của một quân đội đạt đến đỉnh cao. Thưởng phạt, thao luyện, mỗi ngày không ngừng lặp đi lặp lại những kĩ năng cơ bản cũng không phải là điểm mấu chốt, mấu chốt là cải cách chế độ trong quân đội, làm cho từng binh sĩ đều nỗ lực phấn đấu, không ngừng tự nghiêm khắc thúc giục bản thân.”

“Minh Vương nói nhiều như vậy, vẫn chưa nói gì đến điểm quan trọng.” Bỗng nhiên, có thanh âm từ phía sau truyền đến. Thanh âm tuy là mềm mại, lại mang theo ngữ khí lãnh liệt rất giống với Quân Thanh: “Vấn đề sĩ khí, chúng ta từ lâu đã biết. Mà chế độ theo như lời Minh Vương nói, rốt cuộc là chế độ gì, có thật hay không thực sự có thể làm sĩ khí đại chấn, lại có thật hay không thực sự có thể làm lực chiến đấu của quân đội Đông Phàm tăng lên thần tốc? Mấy vấn đề này Minh Vương cũng chưa có lấy một lời giải đáp rõ ràng. Thiên hạ vô địch vân vân, càng giống như lời nói khoác lác của một kẻ mít đặc thích khoe khoang.”

Phượng Minh bị người chọc trúng tim đen nói ra vấn đề, trong lòng liền làm mấy cái mặt quỷ, quay lại nhìn về phía người vừa đặt câu hỏi. Người nọ chắc hẳn có địa vị đặc biệt, là một tướng lĩnh trẻ tuổi duy nhất đứng ở phía sau Quân Thanh, trang phục đều giống với mọi người, nước da trắng nõn, mặt mày thanh tú, đáng tiếc là trong mắt lại lóe ra quang mang lạnh lùng, vừa nhìn liền biết đã bị huấn luyện theo cách thức của quân đội cực kì nghiêm ngặt khắt khe từ nhỏ, tuyệt đối không nói cười tùy tiện.

Quân Thanh thấy hắn quan sát người nọ phía sau mình, mở miệng nói: “Đây là tiểu nữ Quân Đình, hiện là quân tá của Thập Tam quân Đông Phàm.” (quân tá: người phụ trách quân đội)

Nguyên lai là một nữ hài, thảo nào thanh âm thanh thúy mềm mại, diện mạo cũng rất thanh tú.

“Quân Đình cô nương, xin chào.” Phượng Minh hữu hảo mà hướng nàng cười cười.

“Đây là hội nghị quân vụ, Minh Vương thỉnh gọi ta là Thập Tam quân tá.” Quân Đình lạnh lùng nói: “Vấn đề mà tiểu tướng vừa mới nêu ra, vẫn thỉnh Minh Vương giải đáp.”

Phượng Minh không bực không phiền, đáp: “Trình bày về chế độ rất dễ dàng, để sáng lập được một chế độ có thể có công hiệu lại không phải chuyện dễ. Thập Tam quân tá vừa mới hỏi ta một vấn đề rất đúng trọng tâm, phương pháp của ta có đúng hay không thật sự có thể làm sĩ khí đại chấn. Nếu như ta hiện tại đem phương pháp nói ra, mọi người cũng không thể thấy được hiệu quả thực tế, vậy nên, ta cần dùng một cách thức thật tốt để chứng minh cho mọi người xem.”

“Cách thức gì?” Đặt vấn đề lần này là Thương Nhan.

Trên thực tế, hắn đã thay mặt cho rất nhiều tướng lĩnh bị kéo lên sự tò mò để hỏi. Là người đã từng cùng một chỗ với hai kẻ  rất giỏi về chiến thuật đùa bỡn tâm lý là Dung Điềm và Lộc Đan, Phượng Minh đương nhiên cũng học được một chút sơ sơ về sách lược tâm lý.

“Thực tế thắng hùng biện, kết quả mới có thể nhìn ra hiệu quả.” Rất nhiều ánh mắt chăm chú dõi theo, Phượng Minh cố gắng thẳng lưng, xuất ra khí thế phấn chấn hùng hồn, chắp hai tay hướng về phía Quân Thanh, ngang nhiên nói: “Muốn nghiệm chứng phương pháp luyện binh của ta, thỉnh Quân Lệnh ti cho ta một đội nhân mã, do ta toàn quyền phụ trách thao luyện, sau ba tháng, Quân Lệnh ti có thể kiểm tra tình hình thao luyện.” Suy nghĩ một chút, lại nói: “Ta sẽ không yêu cầu cấp quá nhiều nhân số, Quân Lệnh ti yên tâm, chỉ cần một trăm người là đủ rồi.” Dù sao lúc ấy cũng là lúc hết kì hạn ba tháng, phải chết thì chung quy cũng sẽ chết. Trước tiên cứ bắt lấy một chút binh mã trong tay, cũng có cơ hội tiếp xúc với nhiều người hơn, cơ hội xuất môn nói không chừng cũng sẽ có, đến lúc đó nếu như sử dụng sách lược tâm lý thích hợp, biết đâu còn có thể đem một trăm người này trở thành quân vốn giúp mình chạy trốn.

Có biến đổi thì khắc sẽ có cơ hội nha.

Quân Thanh là thống soái tối cao của quân đội Đông Phàm, quyết định sát phạt không thể so sáng với người thường, trầm ngâm một hồi, thoải mái nói: “Chỉ có một trăm người, sao có thể nhìn ra được hiệu quả luyện binh? Ta đem Thập Tam quân ba nghìn binh sĩ cấp cho Minh Vương, tùy Minh Vương toàn quyền phụ trách thao luyện, Thập Tam quân tá phụ trợ. Ngoài ra, không thể sau ba tháng mới nhìn thấy hiệu quả, chúng ta mỗi tháng diễn tập một lần, vậy lấy ba nghìn quân binh trong doanh trại của ta làm đối thủ cho Thập Tam quân đi, dùng kết quả của ba lần so đấu để đánh giá phương pháp luyện binh của Minh Vương.”

Thập Tam quân? Thập Tam quân tá phụ trợ? Mỗi tháng diễn tập một lần?

Phượng Minh sắc mặt khẽ biến trắng.

Quân Đình vẫn chỉ mặc kệ sắc mặt Phượng Minh, mười phần trung khí đáp: “Tiểu tướng nghe lệnh, nhất định hảo hảo phụ trợ Minh Vương luyện binh.”

“Tốt lắm, hôm nay thảo luận dừng ở đây, tan nghị đi.”