Quyển 6 chương 19 (hạ)

Tác giả: Phong Lộng

Edit: Nguyệt Cầm

Beta: Triệt Ca

Quân Thanh vừa đứng dậy, các vị tướng lĩnh nhất tề đứng lên ngay ngắn, hướng về phía Quân Thanh hành lễ.

Mọi người cùng các đồng liêu vừa thảo luận vừa bước ra, trước khi đi đều liếc mắt nhìn Minh Vương mồm miệng khoe khoang khoác lác. Thương Nhan hình như có chuyện muốn nói với Quân Thanh, đi theo sau Quân Thanh ly khai.

Phượng Minh đứng giữa đại thính, đang rất hối hận vì đã nói khoác lác khoe khoang không suy nghĩ, nguyên bản là sự tình yên lành ba tháng rồi mới bị lộ tẩy, thế nào mà bây giờ lại giống như trở thành một tháng sẽ lộ rồi?

Bả vai đột nhiên bị người dùng ngón tay đâm đâm, hắn quay đầu lại, thấy hiện ra trước mắt một khuôn mặt tú lệ nhưng lại không có một chút hoa quý mà thiếu nữ nên có.

“Thập Tam quân hiện tại ở ngay bãi cỏ phía sau núi của vương cung để rèn luyện, mỗi ngày từ giờ Dần bắt đầu thao luyện, Minh Vương nhớ kĩ ngày mai phải dậy sớm.”

“Giờ Dần?” Phượng Minh trừng lớn mắt, cơ hồ nổi lên bi ai.

“Thân là quân nhân, có thể nào lười biếng. Giờ Dần điểm danh, bất luận là binh hay tướng, người đến muộn đều phải chịu hai mươi roi như nhau.” Quân Đình khinh thường mà hừ lạnh một tiếng, xốc lên tấm màn che cửa rời đi.

Vị nữ nhi của Quân gia này, cùng mấy lão bà cực kì giống nhau, bộ dáng tuyệt không dễ chọc.

Ngày hôm sau lúc trời còn tối đen như mực, Phượng Minh đã bị các thị nữ lay dậy.

“Thập Tam quân tá đại nhân phái người đến giục, Minh Vương mau dậy đi.”

Mùa đông gió lạnh thấu xương, bị người móc ra từ trong ổ chăn ấm áp thực sự rất đáng thương. Phượng Minh luôn miệng kêu khổ, từ lúc tới cái thời đại này, vẫn rất ít người dám quấy nhiễu hắn ngủ nướng, chưa lần nào Dung Điềm đi xử lý chính vụ mà không nhẹ tay nhẹ chân tự mình rời giường, lưu lại Phượng Minh đang hạnh phúc ngọt ngào mà hưởng thụ giấc ngủ nướng của hắn.

Đến thỉnh hắn cũng không phải đích thân Quân Đình, mà là Quân Đình phái tới mười hai tên đại hán lực lưỡng, người nào cũng mạnh mẽ quấn đầy khí phách hiên ngang, Phượng Minh vành mắt thâm xì mới vừa tỉnh dậy từ giấc ngủ rõ ràng không thể nào so sánh được.

“Quân tá đại nhân đã tới bãi luyện binh rồi, thỉnh Minh Vương lập tức qua đó đi.” Hán tử dẫn đầu kia không biết có phải cũng họ Quân không, ngữ khí trong lời nói đều lãnh liệt như của Quân gia. Quan sát Phượng Minh từ trên xuống dưới một lượt, thấy hắn bọc người rất chặt chẽ trong áo choàng hoa lệ, liền nhíu mi nói: “Tướng lĩnh luyện binh cần phải mặc tướng phục, may là Quân tá đại nhân sớm đã có chuẩn bị, Minh Vương hiện tại không có quân chức chính thức, thỉnh trước tiên hãy mặc trang phục tướng lĩnh cấp Quân Tá.” Tay vừa nhấc, phía sau lập tức có người đi đến đệ lên một bộ phục sức Quân Tá xếp chồng ngăn nắp chỉnh tề.

Phượng Minh trợn lớn mắt: “Có thể không mặc quân phục không?”

“Không được. Quy định người vi phạm phục trang trong quân, chịu hai mươi roi.”

“Được được, ta có thể mặc cái áo khoác này, nhưng còn áo trong tuyệt đối không đổi.” Có ai lại giữa mùa đông lạnh giá cởi bỏ quần áo lụa vừa mềm vừa ấm áp, thay bằng vải bông thô cứng cơ chứ?

“Không được, quy định trong quân, không thể xa hoa lãng phí, quân phục cần phải mặc đầy đủ, người dám cả gan có ý khinh thường, chịu hai mươi roi.”

“Trời ạ, các người là quân đội Na-zi sao?” (Na-zi là quân của Hít-le =)))) Phượng Minh hữu khí vô lực nói: “Vậy chí ít cái áo choàng này…..”

“Trên áo choàng quân tá tự có thêu kí hiệu quân tá.” Hắn chỉa chỉa vào thứ đặt cùng một chỗ với quân phục, cái áo choàng nhìn qua tuyệt không thấy có chút ấm áp nào.

Quân Đình nhất định đã chọn mấy tên tối lãnh huyết trong quân đội để đưa tới.

Mắt nhìn Phượng Minh đáng thương lúc lắc dáng vẻ ngu ngốc như vậy, đại hán lộ ra thần sắc mất kiên nhẫn: “Minh Vương thỉnh chớ kì kèo thêm nữa, nếu đến muộn, chiếu theo quân quy, chịu…”

“Chịu hai mươi roi, ta biết.” Phượng Minh tiếp lời.

Xem ra Quân Đình thực sự rất muốn dùng roi quân đánh cho Minh Vương hắn một trận, để lão bà trút giận. Phượng Minh đương nhiên không thể cho nàng cơ hội như vậy.

Không còn cách nào, người đang ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Đừng tưởng hắn địa vị hiện tại thoạt nhìn có vẻ rất cao, lại có Lộc Đan ở một bên giúp đỡ, nhưng hắn dám khẳng định, nếu như ở trong Thập Tam quân phạm phải sai lầm gì, nhất định bất luận kẻ nào cũng đều có thể tán thành đè bẹp hắn một trận lại còn vỗ tay sung sướng. Cho dù sau đó Lộc Đan có phát nộ đi nữa, thì đối với kẻ đã phải ăn rất nhiều thiệt thòi như hắn mà nói, căn bản chính là vô tích sự, chẳng giải quyết được vấn đề gì.

Sau một hồi so đo cân nhắc hậu quả, Phượng Minh quyết định tuân theo lời dạy của người xưa, biết nhẫn nhịn cái nhỏ tất có thể làm hỗn loạn mưu to. Dưới ánh nhìn lăng lệ của mấy người đại hán tựa hồ đã có toan tính sẽ động thủ với hắn bất cứ lúc nào, Phượng Minh ngoan ngoãn trở về phòng, đem phục sức cung đình hoa lệ đẹp đẽ ấm áp ném qua một bên, mặc lên người bộ quân phục vừa cứng lại vừa bó.

Chậm chạp chạy trong phong tuyết lăn qua lăn lại gần một canh giờ, mới đến được bãi cỏ phía sau vương cung. Cây cỏ sớm đã chết khô hơn phân nửa, trên bãi cỏ trống trải tịnh không có mấy phần tuyết đọng, có lẽ là đám binh sĩ đã quét dọn rồi.

Khi Phượng Minh chạy tới nơi, đã nghe thấy tiếng hô hét của đám binh lính đang diễn luyện. Trời tối mịt mù, mặt trời còn chưa hé lộ, chính là khoảng thời gian nên hảo hảo ngủ.

Phượng Minh than thở một tiếng, vì giấc ngủ nướng chết yểu của hắn mà thương tiếc vô cùng.

Quân Đình mang theo vài thân binh kị mã đến, ghìm cương ở trước mặt Phượng Minh: “Minh Vương đến muộn. Trong Thập Tam quân, tướng lĩnh làm trái quân kỷ cùng binh lính bình thường xử phạt như nhau, niệm tình Minh Vương hôm nay vi phạm lần đầu, lại là khách quý do Đại Vương chỉ định tham gia quân vụ, nhớ kĩ ghi lại hai mươi roi. Ta ngày mai sẽ không phái người đi mời nữa, từ mai trở đi nếu còn đến muộn, cùng hai mươi roi nợ của ngày hôm nay xử phạt luôn thể, phải đánh bốn mươi roi. Minh Vương cũng nên cẩn thận, đến lúc đó chớ có trách ta không nói tình lý.”

Sáng sớm vừa gặp nhau đã trúng một trận răn đe, Phượng Minh chịu một bụng đầy tử khí, nhưng cũng không thể phát tác, nháy nháy mắt, không tỏ ý kiến nói: “Thập Tam quân tá hiện tại dự tính đi đâu?”

“Đương nhiên là đi thị sát tình hình thao luyện. Thỉnh Minh Vương đi cùng ta, vừa vặn cũng có thể nghe một chút về chế độ luyện binh của Minh Vương.” Thân binh phía sau Quân Đình nói: “Cấp cho Minh Vương một con ngựa.”

Phía sau lập tức có một gã thân binh xuống ngựa, đem dây cương đưa cho Phượng Minh, chính mình thì cùng một tên thân binh khác cưỡi chung.

Phượng Minh tiếp nhận dây cương, xoay người lên ngựa, vừa mới ngồi vững, con tuấn mã cao lớn kia chẳng biết vì nguyên cớ gì, lại đột nhiên hí dài một tiếng, hăm hở đạp chân trước hai cái, dựng đứng người lên.

Quân Đình lấy làm kinh hãi: “Minh Vương cẩn thận!”

Thuật cưỡi ngựa của Phượng Minh do đích thân Dung Điềm dạy dỗ, thân thủ năm đó sớm đã không thấp kém, cảm thấy dưới thân dị thường, lập tức nắm chặt dây cương uyển chuyển ưỡn lưng, liền thuận thế xoay người xuống ngựa, nhanh nhẹn lưu loát, tư thế ưu mỹ. Sống lưng vừa mới chấm đất, chợt phát hiện hai móng ngựa ở ngay phía trên mình, bên tai truyền đến tiếng kinh hô của Quân Đình: “Tránh mau!”

Phượng Minh ngay tại chỗ lăn một vòng, né khỏi móng ngựa chỉ cần một giẫm cũng có thể đủ lòi ruột người, chính mình cũng xuất ra một thân mồ hôi lạnh.

Bên này, đám thân binh từ sớm đã tiến lên vây quanh, chế ngự tuấn mã.

Phượng Minh từ trên mặt đất đứng lên, vỗ vỗ ngực: “Nguy hiểm thật, đa tạ Thập Tam quân tá đã nhắc nhở.”

Ngay cả Quân Đình cũng hơi có chút kinh ngạc với thân thủ của Phượng Minh, gật đầu nói: “Minh Vương không sao là tốt rồi, ta nhận nghiêm lệnh của phụ thân, phải hảo hảo bảo hộ an toàn cho Minh Vương, không ngờ mới ngày đầu tiên đã phát sinh loại chuyện này.” Mi gian bất chợt xẹt qua một tia hoài nghi, quay mặt ra lệnh cho các thân binh: “Các ngươi đều lui ra.”

Nàng tự mình xuống ngựa, nắm lấy dây cương của con ngựa mới vừa phát cuồng quấn một vòng, đột nhiên đôi lông mày thâm sâu thanh tú chau lại, đưa bàn tay vào giữa phần yên ngựa và da ngựa, ngưng thần sờ soạng một hồi lâu, tựa hồ bắt được cái gì, rụt tay về.

Quân Đình tay nắm thành quyền, chậm rãi mở ra, trong lòng bàn tay rõ ràng là một khối thạch tử bén nhọn (thạch tử: viên đá), đã mơ hồ ẩn ẩn dẫn theo vết máu. Phượng Minh ngồi trên lưng ngựa thì lực nén của yên ngựa gia tăng, ngựa bị thứ này làm đau đớn, mới có thể đột nhiên phát cuồng.

Quân Đình mắt nhìn thật kĩ đám thân binh, trên mặt dẫn theo nộ khí, quát lớn: “Đây là cái gì?”

Mấy tên thân binh đều cúi đầu không nói, một kẻ hung hăng liếc nhìn Phượng Minh một cái, chính là kẻ vừa mới đem ngựa đưa cho Phượng Minh.

“Đặt mảnh đá vào trong yên ngựa để mưu đồ ám toán người cưỡi ngựa, đây mà là hành vi của Quân gia sao? Hoang đường!” Quân Đình cầm mảnh đá hung hăng ném xuống đất, lập tức gọi quân sĩ phụ trách chưởng hình tới: “Quân Hiểu thụ bốn mươi roi, những người khác mỗi người hai mươi roi, lập tức thi hành.”

Hình phạt được tiến hành ngay tại chỗ, cũng không cần đi đến chỗ nào đặc biệt. Các quân sĩ cầm đến cây roi quân đã nhuộm đen sẫm huyết tích, lệnh cho các vị thân binh quỳ xuống thụ hình.

Các thân binh cũng không hề khiếp sợ, tự động cởi quân phục, lộ ra sống lưng tinh luyện gọn ghẽ, chờ roi da quất xuống.

Phượng Minh sợ nhất loại tình cảnh này, so với các thân binh lại càng căng thẳng hơn, không khỏi nhìn về phía Quân Đình: “Thập Tam quân tá, kì thực ta cũng không có chuyện gì…..”

“Cầu tình thay người bị phạt, cùng người chịu hình đồng tội. Minh Vương tốt nhất là nên hiểu rõ rồi hẵng mở miệng.” Quân Đình nhàn nhạt quét mắt liếc hắn một cái.

Vậy cũng được sao? Phượng Minh mục trừng khẩu ngốc, càu nhàu một tiếng, đem lời định nói ra nuốt trở lại vào bụng.

Người đầu tiên chịu đòn chính là thân binh tên gọi Quân Hiểu kia, mẩu đá chắc chín phần cũng do là hắn lúc đem dây cương đưa cho Phượng Minh thì len lén bỏ vào trong yên ngựa.

Quân sĩ hạ roi rất nặng, nhìn không ra một chút lưu tình nào, từng tiếng roi da vang lên trong không trung, chuẩn xác rơi lên sống lưng, bị bám một đạo huyết hoa. Quân Hiểu kia thực kiên cường, cắn răng không phát ra tiếng nào.

Đánh hơn mười roi, trên lưng đã lẫn lộn một mảnh huyết nhục, người thụ hình vẫn quỳ thẳng sống lưng, Phượng Minh đã thấy kinh hồn bạt vía, lảo đảo sắp đổ.

Hưu! Lại một roi. Huyết châu bắn tung tóe lên nền tuyết đọng, tiên diễm vô cùng.

Hưu! Lại là một roi, Phượng Minh cảm thấy trên tay hơi khác thường, vừa cúi đầu nhìn xuống, thấy một giọt đỏ tươi dính trên da.

Tim Phượng Minh nảy loạn, nhịn không được liền quát: “Dừng lại!” Quát bảo quân lính ngừng vung roi rồi quay đầu về phía Quân Đình nói: “Họ Quân kia, ngươi thế này thì còn nói gì đến nhân quyền?”

Quân Đình ngạc nhiên nói: “Cái gì gọi là nhân quyền?”

Phượng Minh nghẹn lời, người ở đây chưa được khai hóa, còn đem thiếu nữ thanh xuân đưa đi làm tế phẩm, đã thế người nhà còn cảm thấy vô cùng vinh hạnh, thời đại như thế mà giảng về nhân quyền thì cũng hoang đường như thảo luận về nhân thể DNA với đầu heo vậy.

Bất quá tên đã trên dây, không thể không bắn, dù không nói về nhân quyền thì cũng phải giảng một chút gì đó.

Phượng Minh trừng mắt suy nghĩ hồi lâu, lộ ra một vẻ mặt tươi cười ngây ngây ngô ngô: “Quân tá đại nhân đừng hiểu lầm, không phải ta muốn cầu tình, chỉ là có một nghi vấn, chuyện để mảnh đá vào yên ngựa rõ ràng chỉ do một người gây nên, trừng phạt Quân Hiểu thôi là đủ rồi, vì sao còn phải trừng phạt cả những người khác nữa?”

“Minh Vương tin rằng những người khác không biết sự tình sao?” Quân Thanh cười lạnh nói: “Người biết rõ sự tình đều đồng tội, căn cứ theo quân kỷ, bất luận có ra tay hay không, chỉ cần biết hành vi phạm tội mà không báo cáo lên trên, nhất định phải chịu một nửa sự trừng phạt tương đương với thủ phạm.”

Phượng Minh kỳ quái hỏi: “Ngươi luôn miệng nói quân kỷ, vậy rốt cuộc là ai đã quy định ra quân kỷ? Hở ra một tí là trừng phạt cái này trừng phạt cái kia, trong văn kiện điều khoản cụ thể có bao nhiêu điều, có viết cụ thể rõ ràng từng tình huống không?” Có thời gian nhất định phải cầm đi hảo hảo khảo cứu, miễn cho phạm phải cái quy củ gì mà lại không biết.

Quân Đình thú vị quan sát hắn: “Quân kỷ đương nhiên chính là quân kỷ của Thập Tam quân, cần phải có điều khoản gì sao? Ta là quân tá của Thập Tam quân, miễn là ta cho rằng cần phải xử phạt, liền có thể xử phạt, có quân đội nào lại không như thế?”

“Ngươi là nói… không có quy định pháp luật cụ thể ư?” Phượng Minh ngoác mồm.

“Làm sao có thể có?” Quân Đình thản nhiên hỏi vặn lại hắn.

Quả nhiên đúng là thời đại chưa được khai hóa…

Quân sĩ cầm roi tiến lên hỏi: “Quân tá đại nhân, có cần phải tiếp tục hành hình không?”

“Chậm đã!” Phượng Minh không phải thực sự muốn cầu tình cho những thân binh này, chủ yếu là vì lo lắng cho nhãn cầu thuần khiết và trái tim nhỏ bé của chính mình, suy tư hồi lâu, đột nhiên nghĩ đến một biện pháp: “Thập Tam quân tá, cách thức trừng phạt dùng loại roi da bình thường này rất không thú vị. Kỳ thực, hình phạt cũng là một loại luyện binh, hẳn là nên nói một chút sách lược. Không bằng chế độ cải cách của chúng ta bắt đầu từ bọn họ luôn đi?” Các vị thân binh quỳ trên mặt đất từ sớm đã nhìn hướng lên.

Quân Đình khẽ lộ ra biểu tình nghi hoặc, phụ thân nàng dặn rõ là phải để cho Phượng Minh thực hiện cái gọi là phương pháp luyện binh độc quyền của hắn, Phượng Minh đề xuất yêu cầu, đương nhiên không thể một hơi cự tuyệt, hơn nữa nàng quả thực cũng muốn nhìn một chút xem Phượng Minh có tuyệt chiêu gì, liền giữ vẻ mặt bình tĩnh hỏi các vị thân binh: “Các ngươi có dám tiếp nhận trừng phạt của Minh Vương không?”

“Có lệnh của quân tá, thuộc hạ tất nhiên tuân theo.” Muôn miệng một lời.

Quân Đình cười lạnh nói: “Nếu đã đáp ứng rồi, cần phải hảo hảo nghe theo phân phó, không được lại sinh tâm tư khác nữa. Nếu còn có thêm sự cố gì khác, coi chừng ta bẩm báo với phụ thân, đem các ngươi trục xuất khỏi đội vệ binh của Quân gia. Mời Minh Vương nói ra hình thức phạt mà ngươi dự định dùng.” Đường nhìn chuyển tới chỗ Phượng Minh.

Phượng Minh ho khan hai tiếng, đi tới trước mặt mọi người, thấy bọn họ lưng trần trụi giữa gió bấc, mặc dù mỗi người đều tinh kiền như thiết đá cũng đã bắt đầu hơi hơi run rẩy, nên cũng chưa vội nói ra phương pháp của mình: “Các ngươi trước tiên mặc y phục vào đã.”

Mọi người thấy hắn nói năng ôn hòa, đều cảm thấy bất ngờ, ngẩng đầu nhìn hắn, lại nhìn Quân Đình, đều cúi đầu không dám động đậy.

“Các ngươi điếc rồi sao? Làm theo phân phó của Minh Vương. Đã có mệnh lệnh, không được do dự.” Quân Đình nói.

Mấy người thân binh đụng tới Quân Đình, đều phục tùng như chuột thấy mèo, lúc này mới ngoan ngoãn mặc áo vào.

Phượng Minh nói: “Tảng đá là do Quân Hiểu để vào, điểm này có lẽ sẽ không sai, nhưng người đưa ra ý tưởng này là ai? Các ngươi chỉ ra người này đi.” Ánh mắt đảo qua khuôn mặt của từng người trong đám thân binh.

Mấy người này đều là gia vệ của Quân gia, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, thân như huynh đệ, cùng binh lính bình thường tuyệt đối bất đồng. Sao có thể nghe một lời này của Phượng Minh mà thú nhận ra người nhà, đều ưỡn ngực nghênh hướng ánh mắt của Phượng Minh.

“Người đặt tảng đá là ta, đề xuất việc này cũng là ta.” Quân Hiểu lên tiếng.

Phượng Minh liếc mắt đánh giá hắn một cái, mỉm cười nói: “Vậy sao?” Sâu trong con ngươi hiện lên chút tiếu ý nhàn nhạt, khẽ chạm phải ánh mắt của Quân Đình, lập tức quay đầu tuyên bố: “Có câu pháp bất trách chúng*, nhưng dung túng lại chỉ có thể sinh hủ bại. Ta không muốn trừng phạt tất cả mọi người, nhưng cũng không thể không trừng phạt một người. Vậy nên, ta sẽ chọn ra một người trong số các ngươi, tiếp nhận trừng phạt nghiêm khắc.”

(*trách: trách phạt ; chúng: nhiều người. Chỉ hành vi của một ai đó cho dù đã ứng với sự trừng phạt của pháp luật, nhưng rất nhiều người cùng liên can như vậy, trừng phạt tất cả cũng sẽ không tốt. “Chúng” mặc dù không nên “trách”, nhưng đối với thủ phạm cầm đầu gây ra chuyện, thường thường vẫn là không khách khí.)

Quân Hiểu nói: “Minh Vương không cần chọn, tất cả trách nhiệm đều do ta đảm chịu.”

“Quân Hiểu đã thụ thương rồi, người giật dây mà theo như lời Minh Vương nói, là ta.” Một tên thân binh khác tiến lên.

“Quân Trình ngươi mau đi xuống, có liên quan gì đến ngươi đâu?”

Thanh niên gọi là Quân Trình kia cũng khoảng trên dưới hai mươi tuổi, nhìn Quân Hiểu trừng lớn mắt như chuông đồng tức giận nói: “Ngươi còn muốn tỏ ra uy phong cái gì, từng ấy roi còn chưa đủ sao?”

“Là ta.”

“Sai rồi, là ra.”

Mấy người đều ào ào bước lên, định đem mọi sự tình ôm vào người mình.

Quân Đình nhíu mày nói: “Các ngươi đều đi xuống, để Minh Vương xét đoán! Xin hỏi Minh Vương, ngươi định chọn người nào để tiến hành trừng phạt?” Nàng nhìn về phía Phượng Minh.

“Đương nhiên là dùng phương pháp để tuyển chọn ra một người mới thú vị.” Phượng Minh hời hợt nói: “Nghe nói mỗi người gia vệ của Quân gia đều võ nghệ cao cường, giết địch dũng mãnh, so với binh sĩ mạnh hơn bấp bội. Ta muốn các ngươi đều tự mình chọn lấy một đối thủ từ trong số binh sĩ bình thường.

“Đối thủ? Muốn chúng ta đấu với binh sĩ bình thường?” Thân binh khinh thường hỏi.

“Sai rồi.” Phượng Minh mỉm cười: “Là một người dạy dỗ một người.”

“Dạy dỗ?” Mọi người ngạc nhiên.

Quân Đình như có chút suy nghĩ mà quan sát Phượng Minh.

“Ta cho các ngươi thời gian mười ngày, mỗi người các ngươi nhất định phải nỗ lực đem bản lĩnh toàn thân dạy cho tên binh sĩ bình thường mà mình đã chọn ra kia. Trong mười ngày này, người ấy chính là đồ đệ của ngươi. Mười ngày sau, đồ đệ của các ngươi sẽ đại diện cho các ngươi, cũng chính là sư phụ của bọn họ, bắt đầu một đấu một. Thi đấu áp dụng quy chế đấu loại tuần hoàn, sư phụ của người thắng chính là đối tượng mà ta muốn nghiêm phạt.” Phượng Minh giảo hoạt cười cười: “Các ngươi tình cảm tốt như vậy, nhất định không muốn bằng hữu của chính mình phải chịu phạt, cho nên muốn đem tội lỗi ôm vào người, vậy hảo hảo dạy dỗ đồ đệ của chính mình đi nha.”

Dứt lời, đi tới bên cạnh con ngựa từ sớm đã an tĩnh lại, sờ sờ lưng ngựa rồi xoay người ngồi lên, quay đầu lại nói với Quân Đình: “Thập Tam quân tá, mười ngày sau, trong quân đội của ngươi sẽ có nhiều thêm mười tên tinh binh, chẳng phải quá thích sao? Kỳ thực rèn luyện binh sĩ, lặp đi lặp lại sách lược, chỉ dựa vào roi da là không có tác dụng. Bắt đầu từ ngày mai ta sẽ không tới, ta phải ở lại trong cung điện hảo hảo chuẩn bị soạn thảo quân pháp quân quy cần thiết cho Thập Tam quân. Mười ngày sau, ta sẽ đúng giờ đến kiểm tra thành quả dạy dỗ của bọn họ, ngoài ra, sẽ cho ngươi xem kế hoạch cụ thể của ta. Ta quay về đây, không cần tiễn ta, tái kiến”. Kẹp bụng ngựa một cái, theo đường cũ phóng về cung.

Quân Đình cũng không ngăn cản, nháy mắt ra hiệu, mấy người đại hán lúc sớm tới đón Phượng Minh liền vội vàng thúc ngựa đuổi theo, trước trước sau sau đem Phượng Minh vây lại ở chính giữa, người dẫn đầu nói: “Thập Tam quân tá có lệnh, chúng ta hộ tống Minh Vương hồi cung.” Phượng Minh biết rõ chính mình hoàn toàn không có tự do thân thể, cũng không thèm lưu tâm, ở trong vòng vây của mọi người, trùng trùng điệp điệp trở lại cung điện.

Không nghĩ tới Lộc Đan đang chờ ở bên trong, thấy Phượng Minh hùng hùng hổ hổ từ bên ngoài đi vào, Lộc Đan đứng lên cười nói: “Lộc Đan lại đoán sai rồi, Phượng Minh không hề bị con mèo nhỏ của Quân gia vây khốn nhỉ.”

Y hôm nay mặc một bộ bào gấm thuần hắc viền mép nạm vàng, bên tay áo quấn một vòng da lông thượng hạng, có lẽ là vẫn luôn tựa bên cạnh hỏa lô sưởi ấm, trên mặt hiện ra một vòng đỏ hây hây kiều mị, ngũ quan tinh tế vẫn đẹp đến mức khiến kẻ khác không thể ly khai đường nhìn.

Phượng Minh hiện tại đối với vị quốc sư tâm cơ thâm trầm này cảm thấy rất phức tạp, nhưng lại có loại thân thiết nói không nên lời, vừa thấy y liền reo lên: “Chờ ta một lát.” Tiến vào trong phòng, đem bộ quân phục đáng ghét cởi ra, để cho bọn thị nữ thay đổi sang phục sức cung đình mềm mại thư thái, lúc này mới thoải mái mà thở ra một hơi dài, đi ra phòng khách, đặt mông ngồi bên cạnh lò lửa, thò tay ra hưởng thụ hơi ấm của hỏa lô, càu nhàu nói: “Quốc sư hiện tại thật vui vẻ, tất cả mọi người ở trong quân đội lại coi ta là địch nhân, ngày đầu tiên đã có người nhét tảng đá vào cái mông tọa kỵ (cưỡi ngựa) của ta.” Đem sự tình sáng nay tỉ mỉ kể lại một hồi.

Lộc Đan ngạc nhiên nói: “Quân Đình để cho ngươi đi dễ dàng như vậy? Nàng là nữ nhi duy nhất của Quân Thanh, tương lai có lẽ chính là người thừa kế chức Quân Lệnh ti, Quân Thanh từ bé đã đối với nàng phi thường nghiêm khắc, đem quân pháp trở thành gia pháp để sử dụng, cho nên Quân Đình tuy là nữ hài, làm việc  trong quân đội lại hung ác độc lạt, người gặp liền sợ.”

Y có thâm ý sâu xa khác mà quan sát Phượng Minh một phen, bỗng nhiên dật xuất ra một tia tiếu ý nhàn nhạt: “Bất quá Minh Vương lợi dụng việc ngoài ý muốn lần này, không chỉ không trả thù xử phạt thân binh, trái lại còn thanh thủ vì Thập Tam quân mà nâng cao tố chất của binh sĩ bình thường, rất biết nhìn xa trông rộng. Tuy là việc nhỏ, cũng có thể nhìn ra thái độ cơ bản của Minh Vương đối với việc luyện binh. Quân Đình nếu như bởi vì việc này mà sinh ra hảo cảm với Minh Vương, vậy đối với chúng ta sẽ rất có ích. Nữ tử này tính cách quật cường, nhãn giới lại cao, cực không dễ lôi kéo.”

Phượng Minh bị dáng tươi cười quỷ dị của y làm cho hãi hùng khiếp vía, ngạc nhiên nói: “Quốc sư sẽ không xúi giục ta dùng mỹ nam kế đi? Nếu như dự tính thông qua nữ nhi của Quân Thanh và Quân Thanh để đạt được lời thỏa hiệp, ta thấy vẫn là quốc sư tự thân xuất mã (ý là tự làm) thì thỏa đáng hơn, trên đời này làm gì còn có nam nhân nào so với quốc sư tuấn mỹ hơn chứ?”

Hắn chẳng qua là thuận miệng nói ra một chút, chẳng ngờ phản ứng của Lộc Đan xuất ra lại ngoài ý muốn.

Y cười khổ nói: “Minh Vương tưởng rằng ta chưa từng thử qua sao? Nếu có thể đạt được sự ủng hộ của Quân Thanh, ta tội gì phải cùng tế sư viện triền đấu nhiều năm như vậy? Quân Đình ngay cả khóe mắt cũng không liếc ta lấy một cái, Minh Vương có cảm thấy ta có chút mất mặt không?”

Phượng Minh ngoác lớn miệng: “Đông Phàm vương kia…”

“Đại Vương sẽ không phản đối.” Lộc Đan buồn bã nói: “Chỉ cần là chuyện do ta quyết định, Đại Vương sẽ không phản đối.”

Phượng Minh thầm nghĩ: chính là phản đối không được đi?

Đây là chuyện riêng của vợ chồng bọn họ, một ngoại nhân như hắn cũng không nên can thiệp quá, vò đầu gượng cười nói: “Quốc sư định dùng phương pháp gì để lợi dụng Quân Thanh thì cũng đều không liên quan đến ta, ta chỉ cảnh báo ngươi, mỹ nam kế là ta trăm triệu lần không biết dùng.”

“Minh Vương đừng hoảng hốt, lẽ nào Lộc Đan lại cưỡng ép Minh Vương sao?”

Giữa lúc hai ngươi đang nói chuyện với nhau, bức rèm châu khẽ lay động, một nàng thị nữ vén rèm đi vào bẩm báo: “Quân Lệnh ti phái một vị thân binh đến, nói là có quân tình khẩn cấp, thỉnh Minh Vương lập tức đến quân vụ nghị thính.”

Phượng Minh biến sắc nói: “Vừa mới được nữ nhi cho qua, lão ba hiện tại đã tới tận cửa nhà. Không xong, xem ra bọn họ định dùng chiến thuật làm kiệt sức, mỗi ngày đem ta đẩy đi đẩy lại như sai sử con lừa, đi lại trong gió trong tuyết, còn phải mặc thứ quân phục cồng kềnh khó chịu kia, e là không tới ba tháng ta đã  ô hồ ai tai rồi.”

Lộc Đan khẽ cười nói: “Minh Vương thật hóm hỉnh. Nếu đã là do Quân Lệnh ti đích thân phái người đến thỉnh, e rằng không phải việc nhỏ, vẫn là nên đi nhanh một chút đi. Quân kỷ Đông Phàm, hội nghị quân vụ trọng đại, người sau khi đánh ba mươi kim trống mà còn chưa đến, nhất luật chịu đòn.”

Phượng Minh trợn lớn mắt, nhảy dựng lên: “Thế nào mà quân đội Đông Phàm các ngươi đây cũng muốn phạt kia cũng muốn phạt, động một tí là lạm dụng tư hình, không xong, ta vẫn là nên đi nhanh một chút mới tốt.” Oán giận đi vào phòng trong, vội vã thay đổi sang quân phục, đi theo thân binh kia hướng về phía quân vụ nghị thính.

Thở hồng hộc mà chạy tới quân vụ nghị thính, quả nhiên nghe thấy bên ngoài có thị vệ đang đánh kim trống, may mà mỗi tiếng trống có cách nhau một chút, Phượng Minh chạy tới nơi thì vừa vặn đếm tới tiếng hai mươi chín.

Đi vào trong phòng, các vị tướng lĩnh đều đã tề tựu đông đủ, Phượng Minh lại là người đến sau cùng, ánh mắt tụ tập trên người hắn khó tránh lại mang theo sự khinh thường. Về phương diện này da mặt hắn đặc biệt dày, hơn nữa tự nhận là mình cũng không đến muộn, cũng không có lỗi lầm gì, tiến vào cửa hướng về phía Quân Thanh gật đầu ra hiệu, nghênh nghênh ngang ngang ngồi trở lại vị trí ghế trên dễ thấy kia.

“Vội đến hảo cấp bách,” Bầu không khí căng thẳng, Phượng Minh đành phải tận lực làm sôi nổi bầu không khí một chút, cố tình thoải mái bắt chuyện với tướng lĩnh hai bên, còn Quân Đình ở phía sau Quân Thanh sớm đã biểu tình nghiêm túc nháy mắt mấy cái, mới hỏi: “Có chuyện gì cần phải triệu tập khẩn cấp hội nghị quân vụ như vậy?”

Loại việc tự thuật rõ ràng chân tướng sự tình này đương nhiên Quân Lệnh ti không nên tự mình làm. Quân Thanh ho khan một tiếng, hướng Thương Nhan gật gật đầu. Thương Nhan đứng lên trầm giọng nói: “Nửa canh giờ trước, quân đội đóng ở cửa thành phát hiện có một tên gian tế mưu đồ lẻn vào trong quân doanh. Trên người tên này có giấu vài vương cung mật hàm của Bắc Kì quốc, trong đó có vài câu chữ cho thấy, Bắc Kì có gián điệp khác thâm nhập vào trong quân đội nước ta. Sự việc này rất quan trọng, bởi vậy Quân Lệnh ti hạ lệnh lập tức triệu tập đến họp quân vụ hội nghị.”

“Tra khảo gian tế, có lấy được thông tin gì không?” Có tướng lĩnh hỏi.

Thương Nhan lắc đầu: “Gian tế kia vừa thấy mình sẽ bị bắt sống đã lập tức nuốt độc tự sát.” Quân đội đóng ngoài thành môn do hắn chưởng quản, chuyện xuất hiện gian tế thế này, đương nhiên sắc mặt rất khó coi.

Quân Đình vẫn là nữ hài, tương đối cẩn thận tỉ mỉ, suy tư hỏi: “Thương Nhan tướng quân vừa mới nói trong mật hàm có vài câu chữ, là cái gì? Mục đích đến của gian tế, hay còn có đầu mối khác?”

“Có một đầu mối không phải đầu mối.”

Quân Đình ngạc nhiên nói: “Cái gì gọi là đầu mối không phải đầu mối?”

Thương Nhan nói: “Mật hàm trên người gian tế, câu chữ có nhắc tới người xâm nhập trong quân đội Đông Phàm, nhưng danh tự cụ thể, ẩn trong quân nào, chức vị ra sao, làm thế nào để liên lạc, lại một điểm manh mối cũng không có. Bất quá, gian tế trước khi chết, gắng sức muốn đem một bản văn thư khác trong ngực xé nát, may mà chúng ta ngăn cản kịp thời, đoạt được từ trong tay hắn.”

Một vị tướng quân khác tên là Nghiêm Tần lộ vẻ kích động nói: “Phần văn thư kia nhất định khá quan trọng, không biết bên trong viết cái gì?”

“Viết đương nhiên là viết rất nhiều thứ này kia,” Thương Nhan cười khổ: “Thế nhưng chúng ta lại một chút cũng xem không hiểu.”

Mọi người ngạc nhiên.

Quân Thanh từ từ mở miệng: “Theo ta suy đoán, thứ viết bên trên có lẽ là một loại văn tự cổ xưa, có lẽ là Bắc Kỳ quốc gần đây giao ước sử dụng ám ngữ. Triệu tập mọi người, chính là vì để mọi người suy nghĩ biện pháp, xem có thể đọc được nội dung u đổng bên trong hay không. Ta đã sai người đem văn thư đi sao chép thành nhiều bản, mỗi người các ngươi cầm lấy một bản, nhìn thật kĩ xem.”

Thân binh phía sau Thương Nhan bưng ra văn thư vừa mới được sao chép, mỗi người đều được phát một bản. Mọi người cầm trên tay, nhìn thấy phía trên là bút tích cổ quái ngay cả chữ viết cũng không khá hơn, đều cau mày lại.

Phượng Minh nhận được bản của mình, mới vừa mở ra một cái, lập tức toàn thân đại chấn, may mà lực chú ý của mọi người bên cạnh đều bị văn thư đang cầm trên tay hấp dẫn, tịnh không có ai chú ý thấy động tĩnh của hắn. Phượng Minh vội vàng thu lại vẻ kinh hãi, kiềm chế sự kích động trong lòng, cúi đầu nhìn văn thư trên tay.

Dài dài ngắn ngắn, ngắn ngắn dài dài, có nét chấm có nét ngang, nhìn như bút họa mạc danh kì diệu, che kín cả mặt lụa trắng. Quân Thanh và tất cả tướng lĩnh Đông Phàm đều không có khả năng nhìn ra được thứ đông tây u mê này, đổi lại trong mắt bất luận một người hiện đại nào cũng đều có thể có chút khái niệm cơ bản khi tiếp xúc với loại mật mã này.

Cơ sở nguyên thủy nhất, đơn giản nhất của mật mã hiện đại.

Đây là thứ trên thế giới hắn chỉ đem dạy cho một mình Dung Điềm, đây là bí mật giữa hai người tiểu tình nhân bọn họ, thường ngày chỉ có một hai lần dùng đến loại phiên dịch này để nói một chút lời buồn nôn.

Dung Điềm, đúng là Dung Điềm đã tới! Tay Phượng Minh âm thầm run rẩy, cắn chặt môi dưới, cơ hồ muốn nhảy dựng lên hô thật to.

Tên hỗn đản này, cư nhiên dám quang minh chính đại đem tin tức truyền vào Đông Phàm vương cung, bất quá đây xác thực đúng là hảo biện pháp đáng được khen ngợi.

Phương thức mật mã mà hắn và Dung Điềm dùng để liên lạc rất đơn giản, lấy kiểu nét chấm nét ngang thông thường để biểu đạt hai mươi sáu chữ cái Tiếng Anh, sau đó đem chữ cái dùng ghép vần Hàn ngữ hợp lại để tạo ra, có thể hiểu được ý tứ đại khái.

Tất nhiên, nếu như Phượng Minh nói Tiếng Anh giỏi, có thể khỏi cần phiền phức như thế, đã trực tiếp dùng Anh ngữ để liên lạc rồi.

Phượng Minh ngầm nhảy nhót, cố gắng tìm cách biểu hiện ra bộ dạng sầu mi khổ kiểm, trong đầu nhanh chóng chuyển động, Trước kia chưa từng phải chuyển đổi nét chấm nét ngang sang chữ cái với hiệu suất cao như thứ đang cầm trên tay, lại ghép ra âm đọc.

Từng bước từng bước chữ cái, lại từng bước từng bước âm đọc.

Mật mã thật dài chiếm đầy toàn bộ mặt lụa trắng, đổi qua đổi lại, chỉ có lác đác rất ít chữ số ta ở ngay gần ngươi, chờ ta.

Ta ở ngay gần ngươi, chờ ta.

Ta ở ngay gần ngươi, chờ ta.

Ta ở ngay gần ngươi, chờ ta.

Đây nhất định là bức thư cảm động nhất mà Phượng Minh nhận được từ người khác trong cuộc đời này.

Trái tim như đột ngột bị người xiết chặt, vừa cảm thấy đau lại mau chóng nới lỏng ra, Phượng Minh đọc được hai chữ “chờ ta“, một trận khí chua xót xông thẳng lên não, cơ hồ muốn khóc lớn lên. Đang gắt gao xiết chặt văn thư không thể tự chủ, đột nhiên bên tai truyền đến thanh âm của Quân Đình: “Minh Vương thần sắc kích động, chẳng lẽ đã nhìn ra manh mối gì rồi sao?”

Phượng Minh nhanh chóng ngẩng đầu, phát hiện lực chú ý của mọi người đều bị Quân Đình kéo lên người mình, thầm kêu lớn không ổn. Biết Dung Điềm truyền tin tức đến, cả người nhất thời sung sướng tột độ, đầu óc lập tức linh hoạt hơn gấp mười, chưa đem Quân Đình để vào trong mắt, cười nhạt hỏi vặn lại: “Thập Tam quân tá có thời gian rảnh rỗi quan sát thần sắc của ta, có phải cũng đã xem hết văn thư rồi không, nhìn ra manh mối rồi sao?”

Quân Đình khẽ hừ nhẹ một tiếng, thứ vừa xem qua, hiển nhiên cái gì cũng không nhìn ra được, bị Phượng Minh hỏi đến mất mặt.

Lại không thể giấu diếm được Quân Thanh dễ dàng như với Quân Đình, hắn tỉ mỉ xem xét kỹ Phượng Minh, ánh mắt thoáng nheo lại: “Hốc mắt Minh Vương hơi đỏ, hai tay run rẩy, không giống với kiểu dáng hoàn toàn không biết gì về nội dung trong văn thư. Minh Vương sẽ không định giấu diếm cái gì chứ?”

Phượng Minh sao biết chính mình lại kích động thành cái dạng này, thầm cả kinh.

Ngẩng đầu nhìn xung quanh, tất cả mọi người đều đang chờ lời giải thích hợp lý của hắn, hắn đương nhiên không thể đem chuyện Dung Điềm nói ra, đại não lại bắt đầu cấp tốc chuyển động.

“Aizz, Quân Lệnh ti nhãn lực quả nhiên lợi hại.” Tâng bốc Quân Thanh một câu, Phượng Minh lại một lần nữa phát huy khả năng biểu diễn thiên phú của mình, đứng lên bước tới lối đi nhỏ ở giữa, làm ra một bộ dáng do dự phân vân, rất lâu sau mới cắn răng nói: “Ban đầu ta không định nói, nhưng nếu như việc này thực sự có liên quan đến việc quân cơ của Đông Phàm, không bằng thành thực bẩm báo, có thể nào báo đáp được ân sâu của Đại Vương đối với ta? Thực không dám giấu diếm, loại ngôn ngữ này ta đã từng thấy qua vào rất nhiều năm trước.”

Vừa nói ra lời này, chúng tướng đều lộ ra biểu tình quan tâm chú ý.

Thương Nhan vội hỏi: “Thứ viết trên văn thư này là cái gì?”

Phượng Minh nhún vai: “Ta mặc dù đã từng thấy qua, nhưng cũng không biết làm thế nào để phân biệt được loại văn tự cổ xưa này. Sư phụ đã từng nói qua, loại ngôn ngữ này là thứ dùng để thần linh trực tiếp nối kết với nhân gian (nối kết ở đây cứ hiểu như là liên lạc ý nhé), thông thường sẽ xuất hiện ở trên đỉnh núi cao hoặc là trên vách đá Huyền Nhai (huyền = treo ; nhai = sườn dốc núi đồi), tuyên bố rõ một số thời kì biến động trọng đại hoặc chuyện cơ mật trong quốc gia.”

Xem ra hắn đã lây nhiễm thói hư của bọn Dung Điềm rồi, nói dối thông thiên ngày càng nhiều, càng nói càng thuận miệng, từ một hảo thanh niên thành thật rơi xuống làm Tây Lôi Minh Vương gian trá.

“Thần linh trực tiếp nối kết với nhân gian?”

“Tuyên bố rõ chuyện cơ mật?”

Đông Phàm đúng là quốc gia hết lòng tin tưởng thần linh, dùng thần kinh làm bia ngắm hẳn là bách phát bách trúng, huống chi hắn từng trong một đêm làm ra một việc kinh người đó là làm thánh hồ vĩ đại đổi thành màu đen. Nói ra lời giải thích hoang đường như thế, Phượng Minh vẫn nhất phái an nhiên, các vị tướng lĩnh ngơ ngác đưa mắt nhìn nhau, dường như đã tin vài phần.

Quân Thanh nhíu mày nói: “Cho dù là ngôn ngữ của thần linh, cũng phải có phàm nhân nhìn ra đống u mê này mới đúng, không thì thần linh dùng cái gì đem chuyện cơ mật truyền cho nhân gian được?”

Vấn đề này Phượng Minh đã sớm nghĩ tới, gật đầu nói: “Không sai, quả thực có người hiểu được loại văn tự này.”

“Ai?”

“Sư phụ ta, Tôn Tử.” Phượng Minh tâm tình thư sướng, nhìn thấy Quân Thanh biểu tình kì quái, trong bụng cơ hồ cười đến đứt ruột, biểu hiện ra bên ngoài lại vẫn nghiêm trang nói: “Về bản lĩnh và lai lịch của sư phụ ta, Quân Lệnh ti nếu như hoài nghi ta nói dối thì có thể đi hỏi quốc sư.”

Có Lộc Đan tiên nhập vi chủ* đi trước lầm đường, còn sợ Quân Thanh không bị lầm đường sao? Sau khi hội nghị quân vụ kết thúc, mọi người trong lòng đều ôm nan đề rời đi. Thương Nhan bởi vì vô pháp phá giải nội dung trong văn thư, cũng là bộ dáng buồn bực không vui, hỏi Phượng Minh: “Sư phụ của Minh Vương, có thể mời đến Đông Phàm không? Không biết vì sao, ta chung quy vẫn cảm thấy trong văn thư này ẩn tàng một đại bí mật liên quan đến vận mệnh Đông Phàm, này nói không chừng cũng là nguyên nhân Bắc Kỳ muốn phái gian tế đem văn thư mang vào Đông Phàm đưa cho gián điệp ở Đông Phàm.”

(*ý chỉ lời nói nghe được trước tiên hoặc ấn tượng đạt được ban đầu thường hay chiếm sâu vị trí chủ đạo ở trong đầu, sau này gặp phải ý kiến bất đồng thì sẽ không dễ dàng tiếp thu)

Phượng Minh trong bụng cười đến phát đau, khóe miệng co quắp trả lời: “Tăm tích của sư phụ ta từ lâu đã báo cho quốc sư biết, quốc sư đang tận lực mời lão nhân gia hắn xuống núi đó. Bất quá sư phụ là một nhân vật giống như thần tiên, thích vân du khắp nơi, không hẳn tìm được dễ dàng như vậy.” Cười khúc khích quay trở về nội cung của mình, đem hỏa lô đặt bên cạnh rồi cất tiếng cười to một hồi, nhớ tới cuối cùng cũng đã có được tin tức của Dung Điềm, lại tuôn rơi vài giọt nước mắt, e sợ thị nữ âm thầm theo dõi phát hiện ra dị thường lại hướng Lộc Đan bẩm báo, liền thu liễm tâm tình kích động, hướng về phía thị nữ nói: “Sáng sớm ngày hôm nay đã bị người của Quân Đình đánh thức, ngủ không đủ. Để ta tắm rửa trước rồi ngủ một giấc nhỏ, khi nào dậy sẽ ăn cơm chiều.”

Sau khi tắm rửa, khua đám thị nữ thối lui, chính mình bò lên trên giường rụt vào trong ổ chăn, nhớ Dung Điềm một hồi, lại rơi một hồi nước mắt, từ lúc bắt đầu vẫn luôn lo lắng hắn gặp phải bất trắc, hiện tại biết người này đã bình yên vô sự, nghĩ đến hắn vô tâm vô phế để cho mình mất công lo lắng, lại nghiến răng nghiến lợi, suy nghĩ khi gặp lại nhau sẽ trả thù như thế nào.

Kỳ thực trong lòng rất cao hứng, thực sự không cách nào dùng ngôn ngữ để hình dung. Cứ như vậy lặp đi lặp lại, cuối cùng hai mắt đỏ hồng nặng nề ngủ thiếp đi. Tới chạng vạng, thị nữ đến bên giường thỉnh an, nói: “Minh Vương, cơm tối đã chuẩn bị xong rồi.”

Phượng Minh vừa ngủ được một lúc, không chịu dậy, ngay cả cơm tối cũng không ăn, tiếp tục ở trong mộng cùng Dung Điềm triền miên. Không ngờ đến sáng sớm hôm sau, gà vừa gõ móng, thị nữ lại tới quấy rầy giấc ngủ nướng của hắn, Phượng Minh cả giận nói: “Không phải ta đã nói với Quân Đình nội trong mười ngày sẽ không đi xem cái gì thao luyện sao? Nói với người nàng phái tới, ta phải chuyên tâm viết phương lược luyện binh, tiến hành cải cách chế độ quân đội, đây là quyền lợi mà phụ thân đại nhân của nàng cấp cho ta, nếu như không phục thì tìm phụ thân của nàng đi, hoặc là tìm quốc sư cũng được!”

“Minh Vương, đến thỉnh Minh Vương cũng không phải là người của Thập Tam quân tá.”

Thị nữ thanh âm yểu điệu trả lời: “Quốc sư nói có sự tình trọng yếu, thỉnh Minh Vương lập tức đi đến trắc điện của tẩm cung Đại Vương.”

“Quốc sư? Hắn có sự tình gì trọng yếu?”

“Quốc sư nói, ngài ấy đã mời được sư phụ của Minh Vương đến vương cung Đông Phàm rồi.”

Minh Vương đột ngột ngồi thẳng dậy trên giường: “Ngươi nói lại lần nữa xem?”

“Sư phụ Tôn Tử của ngài, đang ở trong trắc điện đó.” Phượng Minh mặt mày choáng váng. Có lầm hay không, này cũng có thể mời tới ư? Lại một lần nữa giữa sáng sớm tinh mơ trời rét căm căm phải chui ra từ trong ổ chăn ấm áp, nhưng ngược lại lần này Phượng Minh rất cam tâm tình nguyện, bởi vì hắn cũng rất muốn nhìn xem là thần thánh phương nào mà ngay cả Tôn Tử cũng dám giả mạo. Tuy nhiên người thời đại này tất nhiên là không biết được sự lợi hại của kì nhân Tôn Tử, bất quá giả mạo sư phụ của Minh Vương, cũng xem như là một chuyện có đủ tinh thần mạo hiểm rồi, bị phát hiện có thể sẽ phải mất đầu.

Người này, có thể là Dung Điềm không? Không có khả năng, Lộc Đan đã từng gặp Dung Điềm, y bản thân chính là cao thủ dịch dung, cho dù Dung Điềm đã được cao thủ hóa trang cho, vẫn không có khả năng giấu được Lộc Đan. Nếu suy đoán như vậy, thì cũng không thể là Liệt Nhi, bọn người Dung Hổ, ngay cả các vị quan viên trọng yếu trong Tây Lôi chỉ từng bị Lộc Đan gặp qua, cũng không có khả năng giấu diếm được con mắt của Lộc Đan. Lộc Đan rốt cuộc từ nơi nào tìm được Tôn Tử giả mạo này? Lẽ nào… là địch nhân của Lộc Đan đã ngấm ngầm tìm hiểu Phượng Minh rồi cho Lộc Đan địa chỉ, sau đó phái người giả mạo Tôn Tử tiến nhập vào vương cung, mưu đồ giành lợi ích gì đó? Vậy lá gan của bọn chúng cũng ghê gớm thật, bởi vì Phượng Minh sẽ có thể vạch trần bất cứ lúc nào.

Bất quá, nếu như thực sự là địch nhân của Lộc Đan giả mạo, vậy rốt cuộc nên vạch trần hay không thì mới tốt đây? Tình trạng của Phượng Minh đối với Lộc Đan hiện nay dường như là địch phi địch lại hữu phi hữu (không phải địch cũng không phải bạn bè), thực sự rất đau đầu. Sóng lòng phập phồng mà tiến vào trắc điện, nhìn thấy Lộc Đan mặt mày rạng rỡ trước mắt.

“Minh Vương để ta chờ thật lâu. Này thật sự đúng là tin tức tốt lành nhất thiên đại, ta cho người đi đến ngọn núi cao mà Minh Vương chỉ đích danh để tìm quanh quẩn một thời gian đã dài, tìm khắp nơi cũng không thấy tung tích của lệnh sư, đang định quay về tay trắng, không ngờ lại gặp được. Lệnh sư ban đầu không chịu đến, về sau nghe nói ngươi ở vương cung Đông Phàm, mới động tâm, đáp ứng đến một chuyến.” Lộc Đan và Phượng Minh bước nhanh vào trong điện, hiếm khi thấy y mặt mày rạng rỡ.

Phượng Minh nghi hoặc nói: “Quốc sư sao có thể khẳng định hắn là sư phụ của ta?”

“Minh Vương yên tâm, ta sao lại có thể tùy tiện bị người lừa gạt?” Lộc Đan vừa đi vừa đáp: “Ta vừa mới hướng lệnh sư để thỉnh giáo binh pháp Tôn Tử, lệnh sư không hổ là cao nhân, giảng giải so với Minh Vương lại càng rõ ràng và sâu sắc hơn.”

Phượng Minh ngạc nhiên.

“Lệnh sư ở bên trong.” Lộc Đan vén rèm lên, hướng vào bên trong cười nói: “Để Tôn đại sư chờ lâu, lệnh đồ Phượng Minh đã tới rồi.” Phượng Minh sải một bước chân vào cửa, tầm mắt vừa hướng vào trong đảo qua, kêu “A” một tiếng kinh hãi, như bị đánh một gậy vào đầu, ngơ ngẩn cả người.

Người trong phòng ung dung cao quý, mặc dù thân mặc bố y bình thường, nhưng không che được khí chất tôn quý khiến kẻ khác phải ngưỡng mộ, trong khuôn mặt tươi cười thân thiết nhìn Phượng Minh còn mang theo một chút trách cứ: “Đồ đệ Phượng Minh của ta, bao lâu rồi chưa lên núi bái kiến sư phụ? Nếu không phải ta cố ý tới tìm ngươi, chỉ sợ ngươi mười năm cũng sẽ không nhớ đến sư phụ đi.” Phượng Minh ngốc lăng một hồi lâu, mới như thần hồn phách lạc, ngơ ngác đi tới trước mặt “sư phụ”, thật sự giống như đồ nhi rất lâu rồi lưu lạc bên ngoài, kiểu giống như bất ngờ gặp lại sư phụ đã dạy dỗ mình, vành mắt đỏ lên, hai đầu gối quỵ xuống, khóc lớn nói: “Sư phụ… Sư phụ, đồ nhi bất hiếu, lão nhân gia người cư nhiên lại vì ta mà vào cung! Sư phụ a!” Gào khóc nổi lên.

Ngay cả Lộc Đan cũng không khỏi vì cảnh thầy trò tương ngộ này mà hơi hơi cảm động. Vị “Tôn Tử” giả mạo này, hách nhiên lại chính là người duy nhất trong vương cung Tây Lôi chưa từng bị Lộc Đan gặp mặt qua hoặc thấy qua bức họa chân dung, vẫn luôn được người bên ngoài cho rằng không hề ảnh hưởng đến chính cục Tây Lôi, chỉ có thể là thái hậu không mấy ai để ý. Lộc Đan có thể nào ngờ tới, người luôn luôn ẩn giấu trong vương cung Tây Lôi rời xa thế sự, thái hậu hiện nay hẳn là bị Đồng Nhi khống chế, lại cư nhiên xuất hiện ở trên núi mà mình phái người đi tìm “Tôn Tử”.

Thái hậu hoàn toàn thay đổi trang phục thường ngày, mặc bố y bình thường, ở trong vương cung Đông Phàm vẫn giữ được dáng vẻ bất phàm, lưng khẽ cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt đầu Phượng Minh, hiền hậu nói: “Hảo đồ nhi, quốc sư đã đem chuyện của ngươi nói sơ qua cho vi sư rồi. Đừng sợ, Quân Lệnh ti mặc dù nắm giữ quân quyền, nhưng cũng không phải là vô pháp đối phó.”

Nàng đã kinh qua hai triều Tây Lôi, nhiều lần ở giữa cuộc đấu tranh chính trị rối ren hỗn loạn phức tạp không gì sánh được mà sống sót, bảo vệ nhi tử duy nhất của mình leo lên ngai vàng của Đại vương Tây Lôi, nói lên những lời này tuyệt đối không có cảm giác khoác lác.

Lộc Đan than thở: “Không nghĩ tới sư phụ của Minh Vương lại là một vị nữ tử, thật khiến bản quốc sư thất kinh.”

Phượng Minh cung kính đỡ thái hậu đến ngồi lên ghế trên, ngoan ngoãn tuân thủ sư đồ chi lễ, đứng ở phía sau thái hậu, cười nói: “Cái này quốc sư sai rồi, xem thường nữ nhân, rất có thể sẽ phải ăn thiệt thòi lớn a.” Có lẽ phải nói là nữ nhân ẩn mình trong thâm cung Tây Lôi không người biết rõ, mới là lợi hại nhất đi.

_________
Đọc chương này mà ta cười lăn lộn a =)) Thật là hảo Phượng Minh, hảo Phượng Vu, hảo Phong Lộng! :))

Advertisements