Không sợ chết, sợ đau

Tác giả: Tùy Phong Phi

Edit: Nguyệt Cầm Vân

1.

Quán cà phê.

Âm nhạc dịu dàng, bầu không gian mờ tối.

Tôi lười biếng dựa lưng vào ghế, hai mắt mặc dù chặt chẽ nhìn thẳng vào người phụ nữ trẻ tuổi trước mặt, kỳ thực lại có chút không tập trung, thỉnh thoảng đánh vài cái ngáp, thở dài ra tiếng.

…Đã là lần xem mắt thứ ba trong tháng này.

Bất quá, có lẽ sẽ lại thất bại đi? Dù sao trong lòng tôi sớm đã có người mình thích, làm sao có thể động tình với những oanh oanh yến yến khác nữa?

Đang nghĩ ngợi, người phụ nữ trước mặt đột nhiên liếc nhìn tôi, trên mặt hơi hơi phiếm hồng, nhẹ giọng hỏi: “Lý tiên sinh, anh định khi nào thì đi gặp cha mẹ em?”

“Hả?” Giật mình, ngạc nhiên, “Trương tiểu thư, chúng ta mới quen nhau được một tuần mà thôi, hiện tại đã đến nhà bái phỏng, có phải hơi quá nhanh không?”

“Đương nhiên không!” Cô ta một phen nắm lấy tay tôi, ánh mắt khẩn thiết, “Hai người chúng ta tuổi tác đều đã không còn nhỏ, vẫn là tốc chiến tốc thắng, sớm quyết định một chút thì tốt hơn. Nếu như cuối năm kết hôn, đến giờ này sang năm liền có thể sinh một tiểu bảo bối rồi.”

Yêu đương cũng còn chưa nói, đã trực tiếp nhảy thẳng đến sinh hài tử?

Tôi gượng cười một chút, khóe miệng co giật, còn chưa kịp mở miệng phản đối, điện thoại di động trên bàn đã vang lên.

“Alo? Ai vậy?”

“Là tôi, Tần Tiếu Dương.” Giọng nói ôn hòa êm tai, cực kỳ quen thuộc.

“Giám đốc Tần?” Trái tim tôi nhảy dựng, cơ hồ kêu lên thành tiếng, lắp ba lắp bắp hỏi, “Đã, đã trễ thế này rồi, có chuyện gì sao?”

“Ừm, cũng không có gì.” Hắn khe khẽ cười, thanh âm mơ mơ hồ hồ, không hề chân thực, “Hiện tại tôi đang ở trong quán bar của bạn cậu uống rượu, cậu có thể tới đây không?”

“Tôi lập tức tới.” Không chút nghĩ ngợi, tức khắc liền gật đầu đáp ứng.

Vì một câu nói của Tần Tiếu Dương hắn, cho dù là lên núi đao xuống biển lửa, tôi cũng sẽ xông vào, huống chi chỉ là cùng uống rượu?

Sau khi cúp điện thoại, tôi vội vàng nói lời xin lỗi với Trương tiểu thư, đứng dậy, lao nhanh ra khỏi quán cà phê. Bởi vì thời gian đã khuya, trên đường căn bản không vẫy được xe, tôi thầm nghĩ dù sao cũng cách không xa lắm, liền dứt khoát cởi áo khoác ra, một đường chạy tới.

Sau mười lăm phút, cuối cùng cũng thuận lợi đến được quán rượu. Vừa tiến vào nhìn, chỉ thấy bên trong toàn người là người, phi thường náo nhiệt.

Thị lực của tôi cực kém, nhìn quanh cả hồi lâu cũng không tìm ra bóng dáng của Tần Tiếu Dương, vì thế tiện tay kéo một người phục vụ đang bưng rượu tới, hỏi: “Tiểu Liên, có nhìn thấy Tần tiên sinh không?”

Cô gái trang điểm rất thời thượng kia gật gật đầu, chỉ tay về phía một ghế sô pha trong góc phòng, nói: “Đã đến được hai tiếng rồi, tổng cộng uống hết nửa két bia.”

Tôi thuận theo nhìn về hướng đó, quả nhiên thoáng thấy một đạo thân ảnh quen thuộc — tây trang màu đen, tóc ngắn hơi có chút lộn xộn, ngũ quan tinh xảo, dung mạo tuấn mỹ.

Chỉ cần liếc nhìn từ xa như vậy, ngực tôi đã nhảy lên thình thịch, liền hít thở sâu mấy cái, mới gắng gượng trấn định tinh thần, bước từng bước hướng về phía hắn.

“Đến rồi a, ngồi đi.” Tần Tiếu Dương vẫy vẫy tay, nghiêng đầu nhìn tôi, cười hỏi, “Cậu thế nào toàn thân đều là mồ hôi? Vừa mới chạy hết tám trăm mét sao?”

“Ách…” Tôi ngẩn ra, không biết nên trả lời thế nào mới tốt.

May mà hắn cũng không truy vấn thêm, chỉ đổ đầy rượu vào trong chén trên bàn, lại thuận tay nắm lên hai viên xúc xắc, khẽ lắc lắc, hỏi: “Cược đại hay tiểu?”

“Đại.”

Hắn mị mị mắt, lắc cổ tay một hồi, “cạch” một tiếng đổ xúc xắc ra bàn.

Chín điểm.

“Tôi thua rồi.” Tần Tiếu Dương mi nhãn loan lên, cười đến cực hài lòng, “Phạt rượu.”

Dứt lời, liền chậm rãi cầm chén rượu lên, ngửa đầu, một hơi uống cạn. Sau đó xua xua tay, cười cười với tôi, lại nói: “Thêm lần nữa. Cậu cược gì?”

“Vẫn là đại.”

“Được.”

Hắn gật gật đầu, tiếp tục đổ xúc xắc, lần này đổ ra là tiểu. Tôi thoáng ngây người một chút, vừa mới vươn tay ra, chén rượu trước mặt đã bị Tần Tiếu Dương một phen đoạt đi mất.

“Để tôi.” Hắn nói một câu nhẹ nhàng bâng quơ, ngửa đầu, lại uống một hơi cạn sạch.

“Giám đốc Tần.” Tôi mở trừng mắt, đến lúc này mới phát hiện hắn có điểm không đúng lắm, bèn cẩn thận hỏi, “Anh hôm nay tâm tình không tốt?”

Hắn không đáp lời, chỉ cười yếu ớt trước sau như một, cúi đầu ngắm nghía hai viên xúc xắc kia. Một lát sau, đột nhiên nắm lấy cả bình rượu uống một ngụm lớn, buồn bã hỏi: “Tiểu Lý, quán rượu này tên là gì?”

“Bước Đường Cùng.”

“Ha,” Hắn vừa nghe, liền cất tiếng cười phá lên, khàn giọng nói, “Quả nhiên là một cái tên rất hay, thích hợp… phù hợp với tâm tình của tôi hiện giờ.”

Tôi chấn kinh, buột miệng hỏi: “Giám đốc Tần, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lại là tĩnh lặng.

Tần Tiếu Dương nhìn tôi chằm chằm một lúc, nét cười trên mặt dần dần ẩn đi, rũ mắt xuống, chầm chậm thở dài: “Hôm nay tôi và Lý Thâm đã chia tay.”

Nghe vậy, ngón tay tôi hơi hơi run lên, toàn thân cứng ngắc.

Một lúc lâu sau mới hồi phục lại tinh thần, nỗ lực khống chế vẻ mặt của mình, bình bình tĩnh tĩnh nói: “Anh và anh trai tôi mấy hôm trước vẫn còn tốt đẹp mà, thế nào đột nhiên lại chia tay? Có phải là hiểu lầm gì không?”

“Không có hiểu lầm, cũng không có cãi vã, hết thảy đều giống với trước kia, chỉ là tôi bỗng nhiên chán ngán mà thôi.” Hắn đưa tay kéo kéo cà vạt, cả người ngả về phía sau, chầm chậm nhắm mắt lại, “Tôi và anh cậu là bạn cùng học đại học, hai người kết giao suốt bảy năm, ngay cả cha mẹ cũng đã thừa nhận quan hệ của chúng tôi, thế nhưng… Tôi lại chưa từng cảm nhận được chân tâm của hắn. Tôi rõ ràng yêu hắn như vậy, nhưng hắn vì sao vĩnh viễn không chịu đem tôi đặt vào trong mắt?”

Tôi thấy tình tự trong mắt hắn kích động, vội vàng nghiêng người về phía trước, vỗ vỗ lên bả vai hắn, nói: “Giám đốc Tần, anh say rồi.”

“Vậy càng tốt.” Hắn nhíu chặt mi, cười khổ, “Nhất túy giải thiên sầu*, chí ít, có thể khiến tôi quên đi tên đại hỗn đản Lý Thâm kia.”

(*một cơn say giải nghìn mối sầu)

Vừa nói, vừa cúi đầu nhìn nhìn tay trái của mình, mâu quang ôn nhu như nước.

Tôi cũng xuôi theo đường nhìn của hắn, thoáng thấy hắn liếc nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út. Dưới ánh đèn mờ ảo, chiếc nhẫn bạc kia dị thường chói mắt.

Nắm chặt tay, gian nan thổ ra một câu: “Anh tôi tặng cho anh?”

Tần Tiếu Dương cũng không ứng tiếng, chỉ nâng tay lên, chậm rãi hôn lên chiếc nhẫn bạc kia, trong miệng thầm gọi: “Lý Thâm.”

Buồn cười xiết bao, cũng đã chia tay rồi, hắn lại vẫn tâm tâm niệm niệm nhớ kỹ người kia.

Mà tôi thì sao?

Biết rõ tình yêu này không hề có hi vọng, lại vẫn nhịn không được âm thầm thích hắn.

Tương tư vô dụng, càng lún càng sâu, đường lui không còn.

2.

Nghĩ tới điểm này, tôi nhịn không được khẽ thở dài một hơi, vẫy tay gọi người phục vụ tới, kêu thêm vài chai bia. Sau đó nện cốc lên mặt bàn, nói: “Giám đốc Tần, tôi uống cùng anh.”

“…” Hắn ngẩn người, liền sau đó lại nhíu mày cười, ôn nhu nói, “Được.”

Vì thế cũng không đổ xúc xắc nữa, chỉ rót từng cốc bia liên tiếp.

Tần Tiếu Dương rất nhanh đã uống say, chẳng những sắc mặt ửng đỏ, nói chuyện cũng dần dần thay đổi nhiều, liên miên nhắc tới những chuyện cũ. Trong những lời nói ấy, bóng dáng của Lý Thâm không chỗ nào vắng mặt.

Tôi lẳng lặng ngồi bên cạnh nghe, nụ cười cứng ngắc, chỉ cảm thấy rượu uống vào trong miệng càng lúc càng đắng.

Khi mới nghe nói Tần Tiếu Dương và Lý Thâm chia tay, tôi quả thực có âm thầm cao hứng một chút, giờ phút này lại nổi lên đau lòng. Tôi tình nguyện cả đời đau khổ yêu đơn phương thêm nữa, cũng không đành lòng thấy người mà mình thích thương tâm khổ sở thế này.

Vừa suy nghĩ vừa đi vòng qua bàn, vươn tay ra kéo hắn dậy từ trên ghế sô pha, nói: “Giám đốc Tần, thời gian không còn sớm nữa, tôi đưa anh về nhà.”

Hắn gật gật đầu, cả người mềm nhũn dựa vào tôi, tựa hồ đã không còn khí lực để nói chuyện. Tôi thoáng chần chừ một chút, đấu tranh tinh thần, cẩn cẩn dực dực ôm lấy thắt lưng hắn.

Mãi cho đến khi dìu Tần Tiếu Dương ra khỏi quán bar, đưa hắn vào trong xe taxi rồi, tôi mới lưu luyến không rời mà buông tay, xoay người, dọc theo vỉa hè vắng vẻ đi về nhà.

Khi về đến nhà, đã là nửa đêm.

Trong ánh sáng lờ mờ của hành lang, tôi lục tìm chìa khóa rồi mở cửa phòng, vừa mới bật công tắc đèn lên, liền hết hồn vì thấy có người đang ngồi trong phòng khách. Tuổi người nọ xấp xỉ Tần Tiếu Dương, tây trang cà vạt, tướng mạo đường đường. Chỉ là vẻ mặt có chút nghiêm túc quá mức, một đôi nhãn mâu thanh thanh lãnh lãnh, hàn ý bức người.

Tôi vừa đối diện với ánh mắt của anh, liền cảm thấy dưới chân mềm nhũn, thiếu chút nữa thì ngã nhào xuống đất. Dựa vào tường đứng một hồi lâu, mới hít sâu mấy hơi, lí nhí phun ra một chữ: “Anh.”

Lý Thâm không thèm đáp lời, chỉ nhàn nhạt quét mắt nhìn tôi, lạnh lùng hỏi: “Bây giờ là mấy giờ?”

Tôi nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ một chút, thành thành thật thật đáp: “Một giờ bốn mươi lăm phút.”

“Về sau nhớ kỹ phải về nhà trước mười hai giờ.” Anh khẽ hừ nhẹ một tiếng, diện vô biểu tình.

Tôi lại bị hù đến không nhẹ, vội vàng gật đầu cuống quýt.

“Tốt.” Lý Thâm gục gặc, hai tay đan chéo đặt ở trước mặt, mạn bất kinh tâm nói, “Cậu còn đứng trước cửa làm gì? Lại đây ngồi.”

“…Vâng.” Tôi chậm rì rì đi tới, ngồi xuống một góc cách anh xa nhất, ấp a ấp úng hỏi, “Anh, đã trễ thế này rồi anh còn ngồi chờ ở nhà em, có chuyện gì khẩn cấp sao?”

“Nghe nói hôm nay cậu cùng Trương tiểu thư xem mặt, đến giữa chừng thì chạy đi mất? Đêm hôm khuya khoắt, để cho một người con gái về nhà một mình, thực sự là khá thất lễ.”

“Ách, xin lỗi.”

“Cuối tuần tôi sẽ sắp xếp cho cậu gặp Lâm tiểu thư của bệnh viện chúng tôi, đến lúc đó chú ý lời nói và hành động của cậu.”

“Hả? Vẫn phải xem mắt nữa sao?”

“Thế nào?” Lý Thâm mị mị mắt, ánh mắt lạnh giá, “Cậu có ý kiến?”

Tim tôi nhảy dựng một cái, liền lắc đầu theo phản xạ.

Sắc mặt Lý Thâm lúc này mới hơi nguội xuống, khẽ “Ừ” một tiếng, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn, không nói gì thêm.

Tôi tự nhiên cũng không dám tùy tiện mở miệng, chỉ lẳng lặng ngồi đực người ra ở bên cạnh. Sau một hồi lâu, mới len lén nhìn trộm anh vài lần, ngắc ngứ hỏi: “Anh, hôm nay anh… có phải đã chia tay với giám đốc Tần?”

Nghe vậy, anh hơi ngẩn ra, tựa hồ không ngờ được tôi sẽ hỏi câu này. Nhưng rất nhanh lại phục hồi tinh thần, nhếch nhếch khóe môi, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra một tia cười, không nhanh không chậm đáp: “Chỉ là cãi cọ thôi.”

Bộ dáng khí định thần nhàn kia, thực khiến người ta đố kị.

Tôi nghiến chặt răng, gắng gượng đè nén ý ghen trong lòng, nặn ra mấy chữ: “Nhưng mà, em nghe giám đốc Tần nói…”

“Lý Tân Kỳ,” Người đàn ông trước mặt đột nhiên trừng mắt nhìn tôi, lạnh lùng nói, “Lo tốt việc của cậu là được rồi, không cần xen vào việc của người khác.”

Tôi chớp chớp mắt, bỗng cảm thấy sống lưng rét run, mở lớn miệng, lại ngay cả nửa chữ cũng nói không ra.

Lý Thâm cũng không nói thêm gì nữa, chỉ chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt lên nếp nhăn trên áo sơ mi, ngữ khí đạm mạc nói: “Tôi về nhà trước, cậu nghỉ ngơi sớm một chút.”

Dừng một lát, con ngươi đen lại thẳng tắp nhìn qua, nói: “Còn nữa, lần sau đừng chạy tới quán rượu lêu lổng nữa.”

Nói xong, bước nhanh ra khỏi cửa.

Tôi lắp bắp kinh hãi, ngồi nguyên tại chỗ không nhúc nhích, ngón tay khẽ run lên, chột dạ không thôi.

…Anh đã biết tối nay tôi đi tới quán rượu.

Vậy, cũng đã biết vừa rồi tôi vẫn luôn bồi bên cạnh Tần Tiếu Dương?

Tôi càng nghĩ càng cảm thấy sợ, cho dù nằm lên giường rồi, lăn qua lộn lại trong đầu, cũng vẫn là ánh mắt âm trầm ngoan lệ kia của Lý Thâm. Bởi vậy, mãi đến khi trời gần sáng, tôi mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Giữa trưa ngày hôm sau lại bị tiếng chuông điện thoại chói tai đánh thức.

“Alo? Ai vậy?”

“Tiểu Kỳ thân mến, hiếm khi có được một ngày cuối tuần, không bằng chúng ta cùng đi tắm uyên ương dục (1) đi?”

Tôi ngẩn ra, “Cộp” một tiếng cúp luôn máy xuống, trở mình một cái, tiếp tục ngủ.

Nhưng chuông điện thoại kia rất nhanh lại vang lên, lần này tiếp lần khác, quyết chí bất khuất quấy rầy lỗ tai tôi. Cực kỳ bất đắc dĩ, tôi đành phải nhấc máy lần nữa, mở miệng liền mắng: “Chu Lẫm, con mẹ nó cậu rốt cuộc có chịu để yên không?”

“Ô ô, Tiểu Kỳ thật sự là quá vô tình. Chẳng những cúp điện thoại của tôi, còn vừa hung vừa tợn rống lên với tôi, quả nhiên là chỉ thấy tân nhân cười, không nghe cựu nhân khóc…”

“Bớt sàm ngôn đi! Rốt cuộc có chuyện gì?”

“Không phải vừa mới nói rồi sao? Rủ cậu cùng đi tắm a.”

“Không có thời gian.”

“Cậu có thời gian đi xem mắt tiểu thư xinh đẹp, có thời gian bồi ai đó uống rượu, lại lúc nào cũng không có thời gian cùng tôi đi tắm? Hừ, căn bản là trọng sắc khinh bạn! Lúc cần đến thì khanh khanh ta ta, khi không cần liền một cước đá văng ra, không lương tâm…”

Tôi nghe hắn càng nói càng cường điệu, đành phải thở dài, mất kiên nhẫn nói: “Được rồi, được rồi, tôi đi là được chứ gì? Nửa giờ nữa, gặp ở chỗ cũ.”

Vừa dứt lời, đầu dây bên kia liền truyền đến một tiếng hoan hô, ngay sau đó là hai cái hôn gió vang dội. Tôi toàn thân rùng mình, buồn nôn một cách khó hiểu, vội vàng cúp điện thoại, bò xuống giường đi đánh răng rửa mặt.

Chỉ tốn mười mấy phút đồng hồ, đã ăn mặc chỉnh chỉnh tề tề bước ra cửa, cũng thuận lợi chạy tới trước cửa một cái siêu thị gọi là “chỗ cũ”.

___________________

(1) uyên ương dục: nghĩa gốc là so sánh với uyên ương nghịch nước, nghĩa bóng là nam nữ cùng tắm. Thật bó tay bạn Chu Lẫm =))

Advertisements