Không sợ chết, sợ đau

Tác giả: Tùy Phong Phi

Edit: Nguyệt Cầm Vân

15.

Tim tôi nhảy dựng, nắm lấy tay hắn thật chặt, trong lòng cảm động khó nói. Cho dù tình trường không được như ý thì đã sao? Chí ít… còn có một người bạn tốt như vậy ở bên cạnh tôi.

Nghĩ vậy liền nhịn không được bật cười khẽ, chạm cốc với hắn, nói: “Uống tiếp nào.”

“Được.” Chu Lẫm liếc nhìn tôi một cái rồi bật cười lớn.

Hai người cứ thế chén này tiếp chén khác, uống đến tận khi quán bar chính thức mở cửa mới lưu luyến tan tràng, hắn bận chào hỏi khách khứa, tôi cũng lái xe quay về nhà Tần Tiếu Dương.

Lúc mở cửa tiến vào, Tần Tiếu Dương đang ngồi trên ghế sô pha xem ti vi, vừa thấy tôi liền bước nhanh tới đón, ôn nhu hỏi: “Tôi nghe nói hôm nay cậu xin nghỉ ốm? Bây giờ thế nào rồi? Thân thể có khá hơn chút nào chưa?”

“Không sao đâu.” Tôi lắc đầu, đi thẳng tới ghế sô pha ngồi xuống, ngáp liên tục.

Tần Tiếu Dương liền đưa tay tới sờ sờ trán tôi, hơi ngẩn ra một chút, nhíu mày nói: “Trên người cậu toàn là mùi rượu.”

“À, tôi mới từ quán rượu của Chu Lẫm về.”

“Sao lại chạy đi uống rượu? Tâm tình không tốt sao?”

Tôi không trả lời, chỉ nâng mắt lên nhìn thẳng vào Tần Tiếu Dương.

Hơi rượu từng chút từng chút tràn lên, cả người mờ mịt hỗn loạn, ý thức lại thanh tỉnh hơn rất nhiều, những chuyện cũ hồi còn trẻ dần dần hiện lên trong lòng.

Khi ấy chúng tôi đều còn trẻ.

Lăng Chính là một tên đại ca lưu manh có chút danh tiếng ở trấn trên, suốt ngày uống rượu đánh lộn, ngang ngược không coi ai ra gì. Chu Lẫm từ nhỏ đã cùng hắn lớn lên, miễn cưỡng được cho là thanh mai trúc mã, quan hệ giữa hai người nguyên bản vô cùng tốt, gần như có thể gọi là anh em. Mà tôi khi ấy đang là giai đoạn nổi loạn, thường phớt lờ những lời cảnh cáo của Lý Thâm, tiết học nào được nghỉ cũng chạy theo bọn họ đi chơi bời.

Về sau lại không biết vì nguyên cớ gì mà trở mặt thành thù, Chu Lẫm bắt đầu phát sinh mâu thuẫn với Lăng Chính, thậm chí không ngừng cướp đi bạn gái của hắn, ngay sau đó liền thăng cấp lên thành sự kiện đánh nhau.

Hai người bọn họ chọn một nơi vắng vẻ để đấu tay đôi. Khi đã đánh đến khó phân thắng bại, Lăng Chính đột nhiên rút ra một con dao nhíp từ sau lưng, tuyên bố phải khoét mắt Chu Lẫm.

Một đao hạ xuống, máu tươi chảy ròng ròng.

Tôi nhìn thấy mà kinh tâm động phách, vội vàng xông tới ngăn lại, giữa lúc hỗn loạn, lại không cẩn thận chém phải ngón tay của hắn. Máu văng ra càng nhiều, tôi thoáng chốc liền cảm thấy mờ mịt, cơ hồ hồn lìa khỏi xác.

Cuối cùng cũng không biết là ai gọi điện thoại báo cảnh sát, Chu Lẫm và Lăng Chính được đưa vào bệnh viện, còn tôi thì trực tiếp được đưa vào trại tạm giam.

Bất quá là tuổi trẻ nổi loạn mà thôi, thiếu chút nữa lại vì vậy mà phải đền cả một đời người.

Tôi khi đó đang ngồi ngốc trong trại tạm giam một đêm, xung quanh vừa tối vừa lạnh, những hình ảnh máu me cứ đến đến đi đi trong đầu, cả đời chưa từng căng thẳng sợ hãi như vậy.

Sau đó…

Sau đó, Tần Tiếu Dương xuất hiện.

Thời gian đã trôi qua nhiều năm như vậy, tôi lại vẫn nhớ như in bộ dáng của hắn lúc ấy. Áo sơ mi kẻ ca-rô nhạt màu, quần vải kiểu dáng đơn giản, tóc chải gọn gàng đến một sợi cũng không loạn, nét mặt cười ôn hòa, ánh mắt sáng ngời. Hắn đi từng bước về phía tôi, chầm chậm vươn tay ra, thanh âm ôn nhu dịu dàng, ẩn ước mang theo ý cười: “Đừng sợ, tôi sẽ cứu cậu ra.”

Chỉ trong một chớp mắt ngắn ngủi như vậy, tôi liền triệt để rơi vào vòng xoáy của hắn, từ đó vạn kiếp bất phục.

“Tiểu Lý.”

“A?”

“Cậu lại ngẩn người rồi.”

“Xin lỗi.” Tôi cố lấy lại tinh thần, nhìn người đàn ông mang nét cười ôn nhu đang ngồi bên cạnh mình, bất giác nắm chặt lấy tay hắn, hỏi, “Tiếu Dương, anh còn nhớ… tình cảnh khi lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”

“A?”

Hắn thoáng sửng sốt, thần sắc mờ mịt. Một lúc lâu sau mới động động khóe miệng, hơi mỉm cười, thanh âm thấp xuống: “Đương nhiên còn nhớ. Cậu khi đó vì đánh nhau mà bị bắt, nghe nói nháo đến nghiêm trọng, anh cậu gọi liền mười mấy cuộc điện thoại tìm tôi xin giúp đỡ. Vừa may nhà tôi có chút quan hệ, liền nhờ vài người quen chạy chọt giúp, cuối cùng đem được cậu ra từ trại tạm giam.”

“Khi ấy nhất định đã gây cho anh rất nhiều phiền phức, cảm ơn.”

“Không, kỳ thực cũng không có gì lớn. Đang yên lành, sao đột nhiên lại nhớ tới chuyện cách đây lâu như vậy?”

“Chuyện này, đối với anh có lẽ không đáng nhắc tới, nhưng đối với tôi gần như là biến cố làm thay đổi cuộc đời.” Đúng là bắt đầu từ khi đó, tôi đã bất chấp mọi việc để thích người đàn ông trước mặt này.

“Ai nói?” Tần Tiếu Dương vuốt vuốt má tôi, đáy mắt mê mang, nụ cười lại có vài phần cổ quái, khe khẽ nói rõ từng chữ, “Ngày đó, đối với tôi mà nói cũng có ý nghĩa trọng đại.”

“A? Vì sao?”

Hắn khẽ cười một tiếng, cắn cắn bờ môi nhợt nhạt, vẻ mặt hơi hốt hoảng, nói nhỏ: “Bởi vì…”

Mới nói được hai chữ, điện thoại của tôi chợt vang lên.

“Ngại quá, tôi nghe điện thoại đã.” Tôi vừa nói vừa đứng dậy, ấn nút nghe, “Alo, ai vậy?”

“Lý Tân Kỳ tiên sinh phải không? Tôi là Lâm Nhã.”

“Lâm tiểu thư?” Tôi thoáng sững người, cả kinh, “Có chuyện gì sao?”

“Ừ, có một tin tức muốn báo cho cậu.” Cô hơi ngừng lại một chút, cười, “Tôi một tháng nữa sẽ kết hôn.”

“A? Nhanh như vậy?”

“Ha ha, thật vất vả mới tìm được đức lang quân như ý, đương nhiên phải tốc chiến tốc thắng, mau chóng đem người buộc lại bên mình rồi.”

“Ách, Lâm tiểu thư đúng là một người quyết đoán.” Tôi thấp giọng nói một câu, “Chúc mừng.”

“Thế nào? Không hỏi xem đối tượng kết hôn của tôi là ai sao?”

“Người tôi quen?”

Đầu bên kia điện thoại im lặng trong phiến khắc, sau đó chậm rãi truyền đến hai chữ: “Lý Thâm.”

Tôi lập tức ngây người, ngón tay run lên, thiếu chút nữa làm rơi điện thoại xuống đất, mất rất nhiều công sức mới lấy lại được tỉnh táo, run giọng hỏi: “Lâm tiểu thư không phải đang nói giỡn chứ?”

“Ngày cưới cũng đã định rồi, chẳng lẽ còn giả sao?” Lâm Nhã lại cười, ngữ khí thoải mái, “Hôm nay tôi gọi điện đến chào hỏi trước, sau này sẽ là người một nhà rồi, hi vọng có thể cùng sống thật vui vẻ.”

Tay tôi nắm chặt thành nắm đấm, kinh ngạc nghe cô nói, chỉ cảm thấy đáy lòng mờ mịt, cơ hồ hoài nghi có phải mình đang nằm mơ hay không, một lúc lâu sau mới xác định tất cả những việc này đều là sự thực.

Vì thế cũng không nói thêm gì nữa, chỉ trực tiếp cúp điện thoại, cả người ngã về phía sau, một lần nữa lún xuống ghế sô pha.

Lý Thâm… sao lại muốn kết hôn?

Hơn một tháng trước anh còn ép buộc tôi đi xem mắt Lâm Nhã, bây giờ vai nam chính lại đổi thành chính anh? Thật sự là quá sức buồn cười! Vả lại, chuyện quan trọng như vậy vì sao tôi chưa từng nghe anh đề cập tới, lại phải biết được từ Lâm Nhã?

Trong thời gian một tháng này, rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì?

16.

Tôi càng nghĩ lại càng cảm thấy ngực khó chịu đến lợi hại, trong đầu trăm mối tơ vò, toàn là những chuyện loạn thất bát tao. Cuối cùng nhịn không được đứng bật dậy, đi nhanh về phía cửa.

“Tiểu Lý,” Tần Tiếu Dương ở phía sau hô một tiếng, hỏi, “Muộn như vậy rồi, cậu còn muốn đi đâu?”

“Tôi đột nhiên nhớ ra một số việc, phải về nhà một chuyến.”

“Không bằng để tôi lái xe đưa cậu đi?”

“Không sao, tôi sẽ trở về rất nhanh.”

Dứt lời, tôi phất phất tay, lao xuống cầu thang không quay đầu lại, thẳng một đường đi về nhà.

Bình thường lộ trình đi phải mất hai mươi mấy phút đồng hồ, lại chỉ dùng mười phút đã hoàn thành, sau khi mở cửa tiến vào mới phát hiện trong phòng vắng vẻ, chỉ có một mình Lý Thâm đang ngồi trong phòng khách đọc báo.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng cực bình thường, hơi cúi đầu, thần tình chuyên chú, con ngươi đen thanh thanh lãnh lãnh, giống y như trước kia.

Vẫn ổn, vẫn là Lý Thâm trước kia mà tôi biết.

Nghĩ vậy, không kiềm được thở ra một hơi, khẽ gọi: “Anh.”

“Lý Tân Kỳ?” Anh nâng mắt lên nhìn tôi, tựa hồ có chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh lại khôi phục dáng vẻ bình thường, nhíu mày hỏi, “Cậu hôm nay sao lại rảnh rỗi về nhà?”

“Em…” Tôi mở miệng, muốn nói lại thôi.

Vừa rồi bởi vì nhất thời xúc động mà chạy tới đây, chờ tới khi thật sự nhìn thấy người này rồi, lại không biết nên nói gì, chỉ nhìn quanh quất một chút, hỏi: “Ba mẹ đâu?”

“Ra ngoài đi dạo rồi.” Lý Thâm diện vô biểu tình, buông mắt xuống tiếp tục đọc báo.

“Ò.”

Tôi thì thầm ứng một tiếng, đứng ngốc tại chỗ một lúc, lại có vài phần lúng túng luống cuống tay chân. Một lúc sau mới đi đến ngồi xuống bên cạnh anh, từ từ mở miệng nói: “Hôm nay em nói chuyện điện thoại với Lâm tiểu thư, nghe nói… hai người tháng sau sẽ kết hôn?”

“Ừ, đúng vậy.” Lý Thâm gật gật đầu, thần sắc trên mặt không thay đổi, vẫn một bộ bình bình tĩnh tĩnh kia.

Tôi lại cảm thấy trong lòng đại chấn, khí huyết giữa ngực với bụng lộn nhào, tay nắm thành quyền, nhìn anh chằm chằm, nghiến răng hỏi: “Chuyện quan trọng như vậy, vì sao em lại được biết từ người phụ nữ kia? Sao chính anh chưa từng đề cập tới?”

Nghe vậy, Lý Thâm hơi giật mình một chút, ném tờ báo sang một bên rồi khoanh hai tay trước ngực, bên môi chậm rãi nổi lên một nụ cười lạnh: “Quan trọng? Việc tôi kết hôn, hình như không có bất cứ liên quan gì đến cậu.”

Tôi nghẹn thở, buột miệng hét: “Em là em trai của anh.”

“Đáng tiếc,” Mi nhãn thoáng cong lên, giọng nói băng lãnh, “Tôi hoàn toàn không có hứng thú làm anh trai của cậu.”

“Anh…” Tôi bỗng cảm thấy bên tai ong ong, hận không thể nhảy tới đánh cho anh một quyền, thật vất vả mới bình tĩnh lại được, hít sâu mấy hơi, lại hỏi: “Anh thực sự muốn kết hôn với Lâm tiểu thư?”

“Đương nhiên. Hôn lễ cũng đã định là ngày mùng sáu tháng sau, cậu nếu có thời gian rảnh, cũng có thể tới cho vui.”

“Nhưng anh rõ ràng thích đàn ông mà? Anh chưa từng qua lại với Lâm tiểu thư, chắc chắn cũng không có bao nhiêu tình cảm, hiện tại tự nhiên lại nói muốn kết hôn, cũng quá là không công bằng với cô ấy.”

“Đây là chuyện giữa tôi và Lâm Nhã. Hai người chúng tôi sớm đã thảo luận rất nhiều lần, bởi vì cùng chung chí hướng mới có thể đến với nhau, không hề tồn tại chút lừa gạt.”

Lý Thâm cũng đã nói như vậy rồi, tôi đương nhiên không thể phản bác thêm câu nào nữa, nhưng lại thực sự cảm thấy không cam tâm, nín nhịn một lúc lâu, mới nhỏ giọng hỏi một câu: “Vì sao?”

“Hửm?”

“Vì sao… đột nhiên quyết định kết hôn?”

“Tuổi tôi cũng không còn ít, chẳng lẽ không nên sớm thành gia lập thất sao?” Ngừng một chút, quay đầu nhìn về phía bên ngoài cửa sổ, ánh mắt rơi xuống một nơi nào đó không biết tên, khẽ cười, “Hơn nữa, kể từ nay về sau, cậu cũng sẽ vui vẻ hơn.”

“A? Liên quan gì tới em?”

“Chờ tôi kết hôn xong rồi, Tần Tiếu Dương hẳn là sẽ triệt để từ bỏ hi vọng. Cậu chỉ cần luôn ở bên cạnh hắn, cuối cùng cũng sẽ có một ngày đạt được sở nguyện.”

Tôi bỗng chốc trợn trừng mắt, ngây ngốc nhìn người đàn ông trước mặt mình, hoàn toàn nghe không hiểu ý tứ trong lời nói của anh.

Mà Lý Thâm cũng không giải thích, chỉ khẽ thở dài một hơi, nói tiếp: “Hơn nữa, nếu cậu cố chấp muốn ở cùng với Tần Tiếu Dương, ít nhiều cũng nên suy nghĩ một chút đến cảm nhận của ba và dì chứ? Một đứa con trai là như thế này, hai đứa con trai cũng là như vậy, bọn họ sao có thể chịu được? Nếu như tôi có thể nghiêm chỉnh lấy vợ sinh con, đối với bọn họ dù sao cũng xem như là có chút công bằng, tương lai quan hệ giữa cậu với Tần Tiếu Dương cho dù có bị phát hiện, cũng không đến mức quá khó xử.”

Anh vừa dứt lời, tôi liền hoàn toàn ngồi ngây người tại chỗ, mục trừng khẩu ngốc. Mỗi từ mỗi chữ anh nói ra miệng đều rất dễ hiểu, nhưng một khi kết thành mấy câu nói, liền như biến thành thiên thư, ý nghĩa không rõ, huyền cơ ẩn tàng.

Trong phòng một mảnh trầm mặc.

Tôi nhìn chằm chằm Lý Thâm, ngực thẳng thắn nhảy loạn, tâm tư hoảng hốt. Do dự một lúc lâu mới mở miệng hỏi đứt quãng: “Anh, tất cả những việc này anh làm… lẽ nào đều là vì em?”

Anh không đáp lời, chỉ quay đầu lại một chút, chầm chậm đối diện với ánh mắt của tôi. Đôi mắt kia u u ám ám, thâm trầm tựa thủy, giữa mâu quang lưu chuyển lại nhuộm lên mấy phần ý cười.

Ánh mắt giao triền, cơ hồ quên luôn cả đất trời.

“Lý Tân Kỳ,” Anh chống một tay lên thái dương, thanh âm khàn nhỏ, ngữ khí dịu dàng, “Cậu quả là ngu ngốc đến hết thuốc chữa.”

“Anh?” Tim tôi đập loạn, bất giác nghiêng người về phía trước, kéo lấy ống tay áo anh.

Lý Thâm hơi chấn động, đột nhiên đẩy tay tôi ra, đáy mắt xẹt qua một tia lưỡng lự. Liền sau đó khẽ ho khan mấy tiếng, lại khôi phục thành bộ dạng lạnh băng vô tình kia, khóe miệng nhếch lên trào phúng, lành lạnh nói: “Làm anh em mười mấy năm, sao cậu vẫn chẳng hiểu chút nào về tôi? Tôi là người ích kỷ như vậy, bất luận làm cái gì, cũng đều là vì chính bản thân mình.”

“Nhưng mà…”

“Không còn sớm nữa, nếu cậu không còn chuyện gì khác thì mau quay về với Tần Tiếu Dương đi.” Vừa nói anh vừa đứng dậy, đưa lưng về phía tôi, đi thẳng vào phòng trong.

Tôi bị thái độ lúc nóng lúc lạnh của anh làm mờ mịt, một lúc sau mới phục hồi lại tinh thần, vội vàng đuổi theo. “Anh, em không tin những lời anh vừa nói. Anh rốt cuộc vì sao kết hôn với Lâm Nhã? Chí ít… cũng cho em một đáp án.”

“Thứ lỗi.” Anh dừng bước, nhàn nhạt quét mắt nhìn tôi, trong con ngươi đen hàn ý bức người, hừ nhẹ nói, “Tôi hiện tại không muốn nhìn thấy mặt cậu.”

Advertisements