Không sợ chết, sợ đau

Tác giả: Tùy Phong Phi

Edit: Nguyệt Cầm Vân

27.

Lúc cùng Lý Thâm bước ra khỏi nhà, sắc trời đã tối.

Tôi và anh sóng vai đi được một đoạn, chợt phát hiện có chút mất tự nhiên, cuối cùng tôi nhịn không được bèn nói: “Chỉ là mua một chai nước tương thôi, kỳ thực cũng không cần phải hai người cùng đi.”

 

“Ừ, có lý.”

“Vậy anh còn đi theo làm gì?”

“…” Lý Thâm lẳng lặng liếc nhìn tôi, nhíu nhíu mày, thong thả đáp, “Cho dù tôi nói ra nguyên nhân, cậu cũng không hiểu được đâu.”

“Nếu anh cái gì cũng không nói, chẳng phải em càng không hiểu gì sao?”

Nghe vậy, sắc mặt anh khẽ đổi, dường như đang có chút chần chừ. Một lúc lâu sau mới chậm rãi rũ mắt xuống, như có như không than: “Khoảng thời gian có thể ở một mình cùng với người mình thích… đương nhiên càng nhiều càng tốt.”

Nói xong, anh lại tiếp tục cúi đầu đi về phía trước, không nói thêm gì nữa.

Còn tôi lại sững sờ cả người, toàn thân chấn động. Mặc dù đã gắng gượng đuổi theo bước chân anh, nhưng chỉ cảm thấy tay chân mềm nhũn, hoàn toàn không nghe theo sai sử.

Tôi thật không hiểu nổi, một câu nói vô cùng đơn giản như vậy, sao có thể khiến người ta mặt đỏ tai nóng, trái tim kinh hoàng đập loạn? Chỉ cần một ánh mắt, một động tác, đã dễ dàng bị anh câu mất tâm hồn.

Đang nghĩ ngợi, Lý Thâm đột nhiên kéo giật tay tôi lại, lạnh lùng mắng: “Lý Tân Kỳ, đang đi ngoài đường mà cậu phát ngốc cái gì? Cố tình để xe tông chết à?”

“A?” Tôi giật mình kinh hãi, lúc này mới phát hiện ra đèn giao thông sớm đã chuyển sang màu đỏ, mình lại cứ hùng dũng xông vào đường cái.

“Đã nói bao nhiêu lần rồi, lúc qua đường không được ngó đông ngó tây, sao cậu không nghe?” Lý Thâm hung hăng trừng mắt, cực kỳ phẫn nộ.

“A, xin lỗi.” Tôi ngơ ngác ứng một tiếng, ánh mắt không tự chủ được mà xoay chuyển lên gương mặt anh.

“Ngu ngốc, tôi là bảo cậu nhìn đường cho cẩn thận, không phải nhìn mặt tôi.” Anh vừa nói vừa giơ tay búng búng lên trán tôi.

Tôi không trả lời, ngay cả động đậy một chút cũng không được, vẫn chỉ lẳng lặng nhìn anh, làm cách nào cũng không thể dời tầm mắt đi chỗ khác.

Tay của Lý Thâm cứng lại giữa khoảng không, ban đầu nắm lại thành quyền, một lát sau lại chầm chậm buông ra, từng chút từng chút xoa nhẹ lên má tôi, giọng nói trầm thấp: “Lý Tân Kỳ…”

“Ừm?”

Tôi vừa mới ứng một tiếng, cánh tay đã bị anh kéo lấy, cả người bổ nhào về phía trước, nhào thẳng vào trong lòng anh.

“Anh?” Tôi thoáng giãy dụa, lại phát hiện ra thắt lưng mình bị ôm lấy chặt chẽ, không thể nhúc nhích, vì thế lập tức mặt đỏ phừng, nhỏ giọng thì thầm, “Đây là vỉa hè đó, sẽ chắn lối người ta đi.”

Lý Thâm khẽ hừ nhẹ, xoay người một cái cực nhanh, túm tay tôi quẹo vào một con hẻm nhỏ bên cạnh.

Trong hẻm không có một bóng người.

Đèn đường đã hỏng từ lâu, bốn phía đen thui một mảng.

Tôi chỉ xiêu xiêu vẹo vẹo đi được vài bước đã lại bị Lý Thâm ôm lấy. Tiếng hít thở nhàn nhạt gần ngay bên tai, trái tim trong lòng tôi càng đập lợi hại, vừa ngẩng mặt lên liền đối diện với ánh mắt sâu thẳm như nước của anh.

Đôi con ngươi đen lập lòe ánh sáng, tựa như phản chiếu điểm điểm tinh quang, giữa sóng mắt lưu chuyển là muôn vạn nhu tình.

Đáy lòng tôi cũng mềm xuống theo, mở lớn hai mắt, si ngốc cùng anh nhìn nhau.

“Lý Tân Kỳ,” Tay anh hơi run, biểu tình lại vừa nghiêm túc vừa chuyên chú, nói từng chữ, “Nếu cậu không phản kháng, tôi liền trực tiếp hôn xuống.”

Bên tai tôi vang lên từng tiếng ong ong, hai má phát nóng, trong đầu lại chẳng có chút ý niệm xoay người bỏ chạy, chỉ tập trung nhìn vào khuôn mặt tuấn tú đang từ từ tiến lại gần kia, bờ môi ấm áp chầm chậm bao phủ lên.

Nhất thời tim đập như sấm, gần như quên cả hô hấp.

Trong bóng tối, mơ hồ nghe thấy Lý Thâm hàm hàm hồ hồ nói ra chữ: “… thích…”

Tôi bỗng cảm thấy hô hấp nghẽn lại, trong đầu trống rỗng, cả người đều vựng vựng hồ hồ, ngay cả đứng cũng không vững. Bởi vậy chẳng những không giãy dụa, trái lại còn bất giác ôm lấy vai anh.

Mãi cho đến khi nụ hôn kết thúc, tôi cũng không từ từ trở lại bình thường, vừa há miệng thở dốc vừa thất thần nhìn anh chằm chằm.

Lý Thâm lui về phía sau một bước, vẻ mặt phức tạp nhìn tôi, ngón tay thon dài xẹt qua khóe mắt tôi, nhẹ nhàng nói: “Chúng ta đi ra ngoài lâu như vậy rồi, có lẽ dì đang lo lắng.”

“Ừm.”

“Quay về thôi.”

Tôi gật gật đầu, nhưng không cất nổi chân bước, cắn chặt răng, ủy ủy khuất khuất kêu: “Chân em mềm nhũn rồi.”

Lý Thâm giật mình, lập tức bật cười khẽ, lông mày hơi nhíu, cực tự nhiên nắm lấy tay tôi, dắt tôi đi về phía trước.

Vừa về tới nhà liền bắt gặp ngay ánh mắt xem thường của mẹ.

“Chỉ là mua một chai nước tương thôi, làm gì mà rầy rà lâu như vậy? Còn nữa, sao lại trở về tay không?”

Tôi ngẩn người, lúc này mới phát hiện ra mặc dù mình và Lý Thâm đi cả một vòng, nhưng lại quên không mua nước tương, ấp a ấp úng định giải thích: “Việc này… con…”

“Nước tương vừa bán hết mất rồi.” Kẻ nào đó bên cạnh đã bình tĩnh nói một câu, khí định thần nhàn, tay phải vẫn thủy chung nắm lấy tay tôi không buông.

“Thì ra là thế.” Mẹ lập tức chuyển giận thành cười, xua xua tay chẳng chút nghi ngờ, nói, “Vào ăn đi.”

Mẹ vừa xoay người đi vào nhà bếp, Lý Thâm liền chớp chớp mắt nhìn tôi, khóe môi khẽ cười. Vẻ mặt hơi có chút trẻ con kia cùng vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày của anh chẳng chút tương thích, nhưng sao lại thấy đáng yêu thế chứ.

Thần trí của tôi lại chạy đi mất, ngây ngốc để anh kéo tới bên bàn, lại mờ mịt cầm bát đũa lên ăn cơm, suốt cả một buổi tối đều hốt hốt hoảng hoảng, hơi nóng trên mặt trong phút chốc chưa thể tiêu tán. Thậm chí trước khi đi ngủ, một câu chúc ngủ ngon mà anh thuận miệng nói ra cũng hại tôi tim đập thình thịch.

Một ngày ngắn ngủi mà phát sinh nhiều chuyện như vậy, trong đầu tôi toàn là những thứ rối tinh rối mù, vốn tưởng rằng chắc chắn sẽ mất ngủ, ai dè vừa nhắm mắt lại đã nặng nề thiếp đi.

Một đêm không mộng mị.

Sáng sớm ngày hôm sau bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

“Alo? Ai vậy?”

“Tiểu Kỳ thân mến, còn nhớ tôi không?” Giọng điệu nhẹ nhàng thoải mái, ẩn ẩn hàm cười.

“Chu Lẫm?” Tôi lập tức ngồi bật dậy từ trên giường, kinh ngạc vô cùng, “Cậu… bình an vô sự?”

“Hì hì, thật ngại quá, khiến cậu lo lắng rồi.”

“Bây giờ cậu đang ở đâu?”

“Nhàn rỗi không có việc gì làm, đang đi dạo trên đường.” Hắn dừng một chút, cười, “Thế nào? Có thể ra ngoài ăn bữa cơm không?”

“Đương nhiên!”

“Vậy nửa tiếng nữa, vẫn là chỗ cũ nhé.”

“Không vấn đề.”

Tôi cúp điện thoại, luống cuống tay chân bò xuống giường, qua quýt mặc lên người một bộ quần áo, liền lao nhanh ra khỏi phòng.

28.

Lúc đi qua phòng khách, liếc mắt nhìn thấy Lý Thâm đang ngồi trên ghế sô pha đọc báo.

“Lý Tân Kỳ,” Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi, lạnh lùng nói, “Bữa sáng.”

“Em đang vội, lúc về sẽ ăn sau.” Nói xong liền tiếp tục xông về phía trước. Ai dè vừa đi tới cửa liền bị Lý Thâm kéo tay lại.

“Anh?”

Trên mặt anh vẫn như trước không có biểu tình gì, chỉ lạnh lùng cứng rắn lặp lại hai chữ: “Bữa sáng.”

“Ax, nhưng mà em…” Khóe miệng giật giật, sau một lúc mở trừng đọ mắt với anh, cuối cùng đành chịu thua, ngoan ngoãn đi tới bên bàn, cầm mấy miếng bánh mì lên ăn ngấu nghiến.

Lý Thâm nhìn tôi chăm chú một lát, lại tiếp tục cúi đầu lật báo đọc, thờ ơ hỏi một câu: “Cậu có việc gì gấp? Có cần tôi lái xe đưa cậu đi không?”

“Không cần phiền toái.” Tôi xua xua tay, hàm hàm hồ hồ đáp, “Chu Lẫm hẹn em nửa tiếng sau gặp nhau.”

“Chu Lẫm? Hắn cuối cùng cũng xuất hiện rồi?”

“Ừm.”

“Có bị thương không?”

“Bình an vô sự.”

“Vậy tốt rồi.” Lý Thâm gật đầu nhẹ một cái, bình tĩnh nói, “Sau này cho dù có vội thế nào cũng không được quên ăn sáng. Ngộ nhỡ đói đến đau bao tử, hối hận cũng không kịp.”

Tôi ngẩn người, tim lại thoáng đập nhanh, hô hấp cũng gấp lên vài phần. Người đàn ông trước mặt này mặc dù lúc nào cũng đều là một bộ dáng vẻ lạnh lùng lãnh đạm, nhưng vẫn luôn bất động thanh sắc quan tâm đến tôi, vì sao trước kia tôi… chưa từng phát hiện ra?

“Anh,” Tôi vội vàng nuốt xuống miếng bánh mì cuối cùng, liếc mắt nhìn anh có chút luyến tiếc, nói, “Em đi đây.”

“Buổi tối trở về ăn cơm.”

“Vâng.”

Tôi ứng ngay một tiếng không chút do dự, vẫy vẫy tay, xoay người chạy nhanh ra ngoài.

Chạy suốt một đường.

Lúc tôi thở hổn hển đạp tới đích, vẫn bị muộn vài phút, Chu Lẫm sớm đã cười híp mắt đứng chờ ở đó.

“Tiểu Kỳ thân mến, cậu vội vã như vậy tới gặp tôi, thật đúng là khiến người ta cảm động na~.” Hắn vừa nói vừa dang rộng hai tay, theo thói quen bổ nhào tới, cho tôi một cái ôm thân thiết.

Lần này tôi lại không giãy dụa, trái lại còn đưa tay ôm lấy hắn, sờ từ trên xuống dưới một lượt, hỏi: “Cậu vẫn ổn, không tổn thương gì?”

“Đương nhiên, không đứt tay cũng chẳng đứt chân.” Chu Lẫm nhún nhún vai, cười, “Nhưng nghe nói cậu bị Lăng Chính khi dễ rất thảm?”

“Chỉ là mấy vết thương nhỏ thôi. Àh phải rồi, sau đó cậu làm thế nào mà chạy thoát được? Lăng Chính đi đâu rồi?”

“Hắn à…” Chu Lẫm chớp chớp mắt, vẫn chỉ cười, ánh mắt lại bất chợt trở nên mông lung, “Có lẽ đang trốn trong một góc mốc meo nào đó rồi.”

Tôi sững người, chung quy vẫn cảm thấy nụ cười của hắn có chút kỳ quái, nhưng lại không hiểu được rốt cuộc là quái ở chỗ nào, cuối cùng chỉ đành vỗ vỗ vai hắn, nói: “Tóm lại tìm một chỗ nào đó ngồi trước đã. Nhà cậu hay là nhà tôi?”

Nghe vậy, ánh mắt Chu Lẫm hơi lập lòe, thấp giọng thì thầm: “Nhà tôi… có lẽ không tiện lắm, vẫn là đi đến quán bar thì hơn.”

“Sao thế? Cậu đang sửa sang lại nhà cửa à?”

“Không, chỉ là đang nuôi một con thú cưng ở trong phòng, kết quả là cả gian phòng đều biến thành lung tung lộn xộn cả.”

“A? Con gì vậy?”

“Một con Felidae (1) cỡ lớn phi thường đáng yêu.”

“Con hổ?” Tôi hung hăng trừng mắt, nghiến răng nói, “Lại nói hươu nói vượn rồi! Cậu căn bản là đang giấu gái trong nhà chứ gì?”

Chu Lẫm cười hì hì, cũng không đáp lời, chỉ uể oải ngáp dài một cái, kéo tay tôi đi về phía trước.

Không lâu sau đã thuận lợi đi tới quán bar. Chu Lẫm động tác thuần thục mở cửa tiến vào, dẫn tôi đi tìm một chỗ rồi ngồi xuống, sau đó mở bình rót rượu.

Sau khi tôi với hắn uống cạn liền hai chén, cuối cùng lại nhịn không được mở miệng hỏi: “Lăng Chính hắn…?”

“Suỵt!” Tôi vừa nói được mấy chữ, Chu Lẫm liền đưa ngón trỏ lên môi, thần thần bí bí cười, “Tất cả mọi ân oán đều đã giải quyết xong rồi, sau này tên kia sẽ không gây chuyện gì nữa.”

“Chỉ như vậy? Nhưng mà lúc đó rõ ràng hắn nói phải chém đứt một tay của tôi.”

“À, bất quá là phô trương thanh thế vậy thôi, hắn cũng thật biết hù dọa người.” Chu Lẫm nghiêng nghiêng đầu, đáy mắt toàn là tiếu ý, nhẹ giọng nói khẽ, “Ài, tên kia chẳng có gì thú vị để nói, hay là nói một chút về cậu đi.”

“Hả? Tôi làm sao?”

“Lông mày cậu nhíu chặt như vậy, cười lên cũng cứng ngắc như thế, trên trán còn viết rõ rành rành hai chữ “phiền não”, có chút nào giống dáng vẻ không có chuyện gì?”

Tôi nghẹn lời, đưa tay tự nhéo nhéo mặt mình, một hồi mờ mịt.

Thì ra tôi biểu hiện ra ngoài rõ ràng đến vậy sao? Nghĩ nghĩ một hồi, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, đem toàn bộ những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này nói cho Chu Lẫm biết.

Sau khi hắn nghe xong, ngón tay gõ nhịp chầm chậm trên mặt bàn, hỏi: “Vậy cho nên, hiện giờ cậu đang dao động bất định giữa hai người Lý Thâm và Tần Tiếu Dương, do dự không biết nên chọn người nào?”

“Hmm, tôi không hiểu rốt cuộc thì mình thích người nào.”

“Ngu ngốc!” Chu Lẫm gập ngón tay lại, dùng sức gõ lên đầu tôi một cái, nói, “Cậu có thực sự hiểu cái gì là tình yêu không?”

“Ax…” Tôi mở miệng định nói nhưng nói không nên lời.

Chu Lẫm vẻ mặt khoa trương thở dài một hơi, rót đầy rượu vào trong chén, lại ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, sau đó nhíu mày, khàn khàn giọng nói: “Cái gọi là tình yêu, chính là trong lòng cậu thời thời khắc khắc đều nhớ tới một người, cậu không hề cố ý nghĩ đến hắn, nhưng tới khi hoàn hồn lại, mới phát hiện mình toàn là nghĩ về hắn. Thế gian rộng lớn, cậu chỉ nhìn thấy rõ dáng vẻ của người kia, nghe thấy được giọng nói của người kia, cho dù biết rõ phía trước là vực sâu vạn trượng, nhưng vẫn một mực đi về phía hắn, căn bản sẽ không do dự bất định, lại càng không thể dao động giữa hai bên.”

Lúc hắn nói ra những lời này, ánh mắt hơi rũ xuống, nhìn thẳng vào một nơi nào đó không rõ tên, nét mặt nghiêm túc chưa từng có.

Tôi nhìn đến gần như ngây người, một lúc sau mới tỉnh táo lại, thì thầm nói: “Cậu dường như… rất có kinh nghiệm.”

“Chậc!” Hắn đẩy tôi một cái, khôi phục lại thành dáng vẻ bất cần đời ngày thường, cười hì hì nói, “Tôi với cái tình yêu ngu ngốc của cậu hoàn toàn không có tiếng nói chung. Theo tôi thấy, bất kể là Lý Thâm hay Tần Tiếu Dương, cậu rõ ràng không yêu ai cả.”

Tôi nuốt nước miếng, càng thêm mờ mịt hỏi: “Vậy tôi phải làm sao bây giờ?”

“Chuyện tình cảm, người ngoài cũng không thể vội vàng giúp gì được, cậu cứ trở về tự suy nghĩ cho rõ ràng đi. Chờ đến khi cậu thực sự hiểu được cái gì là tình yêu, vấn đề này tự nhiên sẽ có thể giải quyết dễ dàng.” Nói xong, hắn vươn vai duỗi duỗi thắt lưng, chậm rãi đứng dậy, “Ra ngoài lâu quá rồi, tôi cũng nên trở về nhà thôi, sau này có thời gian rỗi lại hẹn đi chơi.”

“A? Nhanh như vậy sao? Chúng ta ngay cả cơm trưa cũng còn chưa ăn mà.”

“Ngại quá,” Chu Lẫm đảo đảo mắt, vô tội cười yếu ớt, “Tôi phải chạy về nhà cho thú cưng ăn.”

_______________

*Chú thích:

(1) Felidae:

 photo 1ad5ad6eddc451da7b12e076b6fd5266d1160924aa181a7b_zps25001035.jpg

Mọi loại thú “giống mèo” là thành viên của họ Mèo (Felidae). Các thú giống mèo đều là động vật ăn thịt, một trong chín họ của bộ Ăn thịt (Carnivora). Những họ hàng gần khác của mèo nằm trong các họ khác, trong nhánh của chúng, thuộc cây tiến hóa của động vật ăn thịt: cầy hương, linh cẩu hay cầy măng gút. Những con mèo đầu tiên đã tách ra từ thời kỳ thuộc thế Eocen, khoảng 40 triệu năm trước. Con vật thông thường nhất là mèo nhà, đã gắn với cuộc sống của con người khoảng từ 7.000 đến 4.000 năm trước. Họ hàng hoang dã của chúng vẫn còn sinh sống ở châu Phi và Tây Á, mặc dù sự phá hủy môi trường sống đã thu nhỏ khu vực sinh sống của chúng.

Các thành viên khác của họ Mèo bao gồm các loài mèo khổng lồ như sư tử, hổ, báo hoa mai, báo đốm Mỹ và báo gêpa (mặc dù chúng có kích thước lớn, nhưng vẫn là hậu duệ của những loài mèo nhỏ đã tồn tại trước đây), và các loài mèo hoang khác như linh miêu, báo sư tử (puma) hay linh miêu Mỹ.

Theo wikipedia.

_______________________

Mấy ngày nay chết ngộp với đống ngược của Gặp Nhau Tại Biển Caribe, may mà bây giờ có cái chương pink hồng sến súa này gỡ gạc lại tinh thần (〜 ̄▽ ̄)〜

Advertisements