Biên Bức – Chương 10 – Quyển thượng

Tác giả: Phong Lộng

Edit: Nguyệt Cầm Vân

Bạch gia sơn trang phong tỏa trong ngoài, tuyên cáo khắp nơi rằng muốn bắt cho được đạo tặc. Nào có biết Biên Bức đã cất cánh vút bay, khoan thai trở về nhà.

Ven hồ Dương Châu, nơi có hai gốc liễu xanh mướt rủ bóng, mới là căn nhà trong mơ ước của Bạch Thiếu Tình.

“Nương, người lại đi ra rồi?” Bạch Thiếu Tình mặc hắc y dệt bằng tơ lựa, từ trong phòng bước ra. Y phục màu đen, lúc này đã không còn là dệt từ vải thô, hắn lừa được vô số bí kíp võ công, sao có thể không tích góp nổi một chút gia sản?

Mẫu thân cũng đã đổi sang một thân tơ lụa, tản mác ra một loại khí chất đồng nhất với Bạch Thiếu Tình. Nếu không phải bởi vì gương mặt bình thường vô trù kia, chỉ e cũng sẽ là một đại giai nhân khí chất phi phàm.

“Thiếu Tình, đây là cây liễu?”

“Vâng, cây liễu thật đẹp, năm ấy nương vẫn thường nói muốn trồng một gốc liễu ở trước cửa nhà.”

Ngón tay gầy guộc nhẹ nhàng vuốt lên cành liễu, phụ nhân mỉm cười, lại lộ ra nét mặt bất an, “Bạch gia có tin tức gì không?”

Nghĩ đến đám người Bạch gia, Bạch Thiếu Tình liền cười lạnh, nhưng ngữ khí vẫn điềm đạm. “Không có.” Chắc vì e sợ việc xấu trong nhà bị truyền ra ngoài, Bạch gia chỉ nói là có đạo tặc.

Rặt một đám lương tâm cẩu phế.

“Nương, chúng ta vào nhà đi!” Thấy mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, sợ mẫu thân bị cảm nắng, Bạch Thiếu Tình liền cẩn thận đưa tay đỡ lấy nàng.

Nha đầu Tiểu Thúy vội vàng chạy tới, “Thiếu gia, cứ để nô tì.”

“Không cần.” Bạch Thiếu Tình lắc đầu, lại hỏi: “Cơm tối làm xong chưa?”

“Sắp xong rồi. Chỉ có điều canh ngó sen mà phu nhân thích ăn phải hầm thêm một lúc nữa mới đủ chín.”

“Ừ, ngươi đi làm đi. Quét qua sân vườn một chút, nương thường hay ngồi ở tảng đá dưới gốc cây, tìm một tấm đệm che lên, đừng để bị hấp nhiệt.” Thản nhiên phân phó, thật giống với dáng điệu của một công tử.

“Vâng. Nô tì đi ngay.” Nha đầu lanh lợi vừa sùng bái vừa ngưỡng mộ liếc nhìn công tử, chạy vội đi làm việc.

Ve kêu ngày hè, gió mát thổi thật thoải mái.

Cánh cửa gỗ là do đích thân Bạch Thiếu Tình lựa chọn, sẽ không kêu kẽo kẹt mỗi khi bị đẩy ra.

Nào ai biết để có được một cuộc sống giản dị thế này, hắn đã phải nếm trải bao nhiêu khổ cực?

“Nương, ngó sen mới hái trong hồ, người ăn nhiều một chút.”

“Nương ăn không nổi nữa.” Phụ nhân hạnh phúc mỉm cười, “Thiếu Tình, tới khi nào thì tìm giúp nương một nàng dâu?”

Sắc mặt Bạch Thiếu Tình khẽ biến. Ở trước mặt mẫu thân không có thị lực, điều thoải mái nhất chính là không cần che giấu nét mặt của mình.

Nàng dâu… Nương có biết con đã bỏ lỡ bao nhiêu võ lâm khuê tú, cũng chẳng còn tư cách để làm một người chồng?

“Thiếu Tình à, trong lòng nương có hai tâm nguyện. Thứ nhất, là hi vọng con sớm tìm được một người tri kỷ. Thứ hai…”

“Thứ hai? Thứ hai là gì?” Bạch Thiếu Tình truy vấn. Dù có là trân bảo trong hoàng cung, ta cũng quyết lấy cho bằng được.

Phụ nhân thở dài, “Thứ hai, chính là cầu xin ông trời đừng để bất kỳ kẻ nào tìm được chúng ta. Ai cũng vậy cả, ta đã không còn muốn nhớ lại chuyện xưa.”

Nàng vẫn chưa biết, cách nhà chưa đầy hai dặm, đã có tới năm nấm mồ vùi chôn thi thể của người trong võ lâm. Dựa vào bản lĩnh của Bạch Thiếu Tình mà nói, không tìm tới cửa thì thôi, một khi đã tìm tới, liền dứt khoát một chưởng cho xong việc. Liệu có bao nhiêu kẻ không sợ sáu mươi năm công lực của Kinh Thiên Động Địa hoàn?

Tuy vậy nhưng Bạch Thiếu Tình vẫn bị thương. Đều tại lúc mới giao thủ, hắn còn đang ước chừng chưởng lực của Trần Văn, bỗng nhiên nội lực phản phệ. Cuối cùng mặc dù vẫn giết được Trần Văn, nhưng lại không kịp trở tay, phải chịu một đao của gã.

Vết thương dài hai tấc, bây giờ vẫn rỉ máu trước ngực, đã được quấn một tầng lụa trắng. Bởi vậy suốt hai ngày nay hắn đều không dám để nương chạm tới lồng ngực của mình, ngộ nhỡ để nương biết được, phải giải thích thế nào đây?

“Thiếu Tình, con cũng uống một chút canh đi.” Phụ nhân chậm rãi nói: “Con là hài tử thông minh lanh lợi như vậy, tại sao phải chịu khổ từ nhỏ? Cũng đều tại nương không có bản lĩnh.”

“Nương, đừng nói như vậy.” Bạch Thiếu Tình nắm lấy tay phụ nhân: “Không có nương, Thiếu Tình sớm đã không còn trên cõi đời này.”

“Nói bậy!”

Bạch Thiếu Tình chăm chú nhìn phụ nhân. Lời hắn nói là thật, sinh mệnh thống khổ như vậy, có đôi khi bị người áp chế dưới thân tra tấn, hắn thực sự đã muốn tự vẫn.

“Phải, phải, là Thiếu Tình nói bậy, nương đừng tức giận.”

Nụ cười mỉm vừa hiện trên khóe môi, lại bất chợt tiêu thất. Hàng lông mày thanh tú nhíu lại thật chặt, Bạch Thiếu Tình ấn hai tay lên mặt bàn, bị nội lực bất ngờ trùng kích trong cơ thể khuấy đảo đến huyết mạch sôi trào.

Đau đớn kịch liệt chầm chậm lan ra từ lục phủ ngũ tạng.

“Sao vậy?” Như cảm nhận được điều dị thường, phụ nhân quay mặt về phía Bạch Thiếu Tình.

“Không có gì, canh nóng quá.” Cắn môi nhả ra một câu trả lời thật bình tĩnh, tay hắn lại bắt đầu run rẩy.

Phản phệ càng lúc càng trở nên nghiêm trọng, không tra ra được nguyên nhân, mối tai họa ngấm ngầm đến vô tung đi vô ảnh, khiến hắn bất an không thôi. Kinh Thiên Động Địa hoàn, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể hấp thu được toàn bộ mà không bị phản phệ?

Ai sẽ là người biết được nguyên nhân trong đó?

Nụ cười luôn luôn thản nhiên tự đắc của Phong Long chợt hiện ra trước mắt. Bạch Thiếu Tình lập tức lắc đầu, xua hình ảnh đó đi.

Không cần phải nghĩ đến hắn! Nếu có một ngày muốn tìm tới hắn, vậy cũng phải là quay trở về để tìm hắn tính sổ. Phải hung hăng tra tấn hắn, hung hăng đánh hắn, khi dễ hắn…

Nghĩ tới vô số cái hung hăng, hàm răng trong bất tri bất giác đã lại cắn lấy môi dưới.

“Thiếu Tình?”

“Dạ?” Bạch Thiếu Tình bất chợt ngẩng đầu lên.

Phụ nhân sờ soạng đứng dậy: “Ta nên đi nghỉ ngơi một lát.”

“Phải, nương vẫn nên ngủ trưa một lúc thì hơn, chờ ánh nắng không còn quá gay gắt, lại tới ven hồ ngồi hóng mát.”

Sau khi đưa mẫu thân về phòng, Bạch Thiếu Tình cũng về phòng mình. Gian phòng được bài trí lịch sự tao nhã, mặc dù không quá phú quý, nhưng so với gian phòng ẩm ướt ở Bạch gia kia thì tốt hơn nhiều lắm.

Hắn ngồi bên giường, bất giác luồn tay xuống gối, rút ra Bích Lục kiếm. Cảm giác trong tay ấm áp, thật thoải mái. Màu xanh biếc bóng bảy, tựa như muốn thẩm thấu ra nhưng lại không được, khiến người ta phải âm thầm yêu thích.

Hắn vuốt nhẹ Bích Lục kiếm, tựa vào bên giường. “Mi cũng biết đấy, chủ nhân của mi, võ công đã bị ta phế.” Như đang nói chuyện với thanh kiếm, lại cũng như đang tự lẩm bẩm một mình. “Lúc này nhất định hắn hận ta thấu xương.”

Ngừng lại một lát, ánh mắt lộ ra vẻ quật cường, ngữ khí cũng dần trở nên cứng rắn.

“Hắn đương nhiên hận ta, ta thế nào lại không hận hắn?” Ngay cả Bạch Thiếu Tình cũng không phát hiện, trên mặt mình đã bị một tầng ưu tư ủ rũ lờ mờ bao phủ. “Ta hận chết hắn, suốt cả đời này, người ta hận nhất chính là hắn. Bọn chúng đánh ta mắng ta hại ta ức hiếp ta, ta cũng không hận đến như vậy. Nhưng ta… nhưng ta…” Bỗng nhiên hắn lộ ra thần sắc hối hận, ngẩn ngơ một lúc lâu, lại thở dài nói: “Ta không nên phế đi võ công của hắn. Hắn không còn võ công, chỉ như một kẻ đáng thương, võ công của ta lại ngày càng trở nên mạnh mẽ, có tiếp tục khi dễ hắn thì cũng đâu còn gì thú vị?”

Hắn thở dài mấy tiếng, trong đầu bất chợt hiện ra một ý niệm mơ hồ, muốn đem viên Kinh Thiên Động Địa hoàn còn lại đưa cho Phong Long.

“Phải rồi! Như vậy sẽ có thể uy hiếp được hắn, đàm một chút điều kiện, đồng thời cũng có thể khống chế võ lâm đồng minh và Chính Nghĩa giáo, lại có thể khôi phục võ công của hắn, sau này báo thù càng thêm thống khoái.” Đôi mắt hắn sáng ngời, đứng lên đi qua đi lại mấy vòng, bỗng nhiên nét mặt chợt biến, ném Bích Lục kiếm trong tay về phía giường như một thứ độc xà có thể cắn chết người.

“Chát” một tiếng, Bạch Thiếu Tình tự tay tát cho mình một bạt tai, trầm mặt nói: “Bạch Thiếu Tình, ngươi điên rồi sao? Cư nhiên kiếm ra lắm lý do như vậy để giúp hắn khôi phục công lực. Hắn là kẻ đáng hận nhất trên đời, hẳn là ngươi nên hận không thể biến hắn thành một tên khất cái ven đường, bị tất cả mọi người khinh thường, bị tất cả mọi người ức hiếp, ước cho hắn phải chịu tất cả mọi đau khổ mà ngươi từng nếm trải mới phải!” Hắn nổi giận đùng đùng hét lớn một hồi, rồi lại ngồi xuống.

Một lúc sau, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

“Ta nhất định là quá nhàn nhã rồi, cư nhiên lại đi nghĩ ngợi lung tung.” Bạch Thiếu Tình bật cười. “Xem ra phải tìm chút việc gì đó để làm. Kể từ hôm nay, lần lượt thanh toán từng kẻ xấu xa đi! Người đầu tiên, chính là Bạch phu nhân ác độc kia. Hừ, dám ép ta gọi ngươi là nương, ta muốn ngươi phải cầu xin được gọi ta bằng cha.” Nụ cười ác ý như một đứa trẻ bướng bỉnh hiện lên trên khuôn mặt của Bạch Thiếu Tình.

Hắn lại duỗi tay cầm lấy Bích Lục Kiếm đã bị ném tới giường, vừa vuốt nhẹ vừa thở than: “Mi là bội kiếm của hắn, ta sớm nên hủy mi đi mới phải. Lại vẫn… vẫn một mực luyến tiếc. Mi cũng là bảo kiếm danh chấn thiên hạ, phải chém đầu của ả đàn bà kia, nhất định rất không cam nguyện.”

* * *

Màn đêm đã buông xuống, Tiểu Thúy châm một ngọn nến đem vào phòng ăn.

Trên bàn bày bốn món ăn cùng một món canh, món ăn rất đỗi bình thường, nhưng mùi hương cũng thực hấp dẫn.

“Nương, ăn một ít món này đi. Ngon không?”

“Ừm, ngon.”

“Nương, con có chút việc, e là phải rời khỏi nương mấy ngày.”

Bích Lục kiếm, đã được đặt trong bao hành trang.

“Thiếu Tình, con phải đi?”

“Chỉ vài ngày thôi.” Giết Tống Hương Li xong liền quay về. Nương, người đàn bà kia hại người thực thảm.

“Vậy… khi nào thì đi?”

“Ngay đêm nay…” Ánh mắt chuyển về phía cửa, Bạch Thiếu Tình bỗng nhiên chấn động.

Dưới màn đêm, một bóng người vô thanh vô tức đứng trong đình viện.

“Thiếu Tình?” Phụ nhân lấy làm kỳ quái, “Sao vậy?”

“Không có gì.” Đạm nhạt đáp, toàn thân đã bắt đầu run rẩy, đôi mắt đen láy nhìn đăm đăm về phía bóng người đang từng bước tiến lại gần.

Bóng người dần dần bước tới, cước bộ trầm ổn, thần quang nội liễm. Khuôn mặt quen thuộc kia hoàn toàn hiện ra dưới ánh nến.

Sắc mặt Bạch Thiếu Tình tái nhợt, hắn chầm chậm đứng dậy.

“Thiếu Tình, có người?” Cảm giác của người mù vẫn luôn rất chuẩn xác.

“Vâng.”

“Là ai?” Phụ nhân có chút lo lắng, “Người của Bạch gia sao?”

Phong Long lên tiếng: “Phu nhân, ta không phải người của Bạch gia. Ta là bằng hữu của Thiếu Tình.” Giọng nói của hắn trầm lắng hoa lệ, luôn khiến người ta cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.

Phụ nhân liền yên tâm: “À! Thì ra là bằng hữu của Thiếu Tình. Ngươi là muốn cùng Thiếu Tình đi làm việc?”

Đôi mắt thâm thúy của Phong Long nhìn Bạch Thiếu Tình chăm chú, lộ ra một nụ cười mỉm, “Không sai.”

“Nương, bây giờ con phải lên đường rồi.” Bạch Thiếu Tình vỗ nhẹ lên vai mẫu thân, làm một ánh mắt ra hiệu với Phong Long, “Hành trang của ta ở trong phòng, cùng ta đi lấy.”

“Được.”

“Nương, mấy ngày nữa con sẽ trở về.”

Phụ nhân gật đầu: “Ừ, thời tiết nóng nực, đi đường đừng quá vội vàng, cẩn thận cảm nắng.”

“Vâng, Thiếu Tình biết rồi.”

Khẽ gật đầu với Phong Long, hai người một trước một sau cùng đi ra khỏi phòng ăn.

Chân khí quấn nhiễu quanh người, cổ tay áo phồng đến rung rinh, nhưng không có ai động thủ, chỉ lẳng lặng bước ra khỏi phòng.

“Võ công của ngươi vẫn còn?”

“Ngươi cho rằng có thể phế được ta?”

“Ra sân động thủ lần nữa?”

“Thật làm khó đứa con hiếu thuận như ngươi, ta đây liền thành toàn giúp ngươi một tâm nguyện này.” Phong Long khẽ than: “Chưởng phong của ta nếu làm bị thương tới nương ngươi, nhất định ngươi sẽ cùng ta liều mạng.”

“Chẳng qua không muốn máu ngươi làm dơ bẩn chỗ của ta.”

Xách theo hành trang, đi về phía sân rộng. Bầu trời lấp lánh ánh sao, hai người rõ ràng chuẩn bị có một trận huyết chiến, thế nhưng lại đi rất gần nhau, tựa hồ ai cũng không có ý định đánh úp bất ngờ. Bạch Thiếu Tình quả thực không có suy nghĩ này. Mặc dù công lực của Phong Long không hề yếu, nhưng dẫu sao cũng đã phải chịu một chưởng của mình; vả lại, bản thân mình còn ăn Kinh Thiên Động Địa hoàn.

Hai người lẳng lặng đi ra ngoại thành trong không khí mát mẻ, cư nhiên có một loại hài hòa đến kỳ diệu.

Bạch Thiếu Tình dừng lại.

“Ở đây đi.” Hắn thở dài, “Ta thực sự không muốn giết ngươi.”

Phong Long chế giễu: “Ngươi giết được ta?”

“Thế nhưng nếu không giết ngươi, ta lại luôn tâm thần bất ổn.” Bạch Thiếu Tình ngẩng cao đầu, lạnh lùng nói: “Một chưởng kết liễu xem như tiện nghi cho ngươi. Khoản nợ ngươi còn thiếu ta, kiếp sau trả lại cũng không phải không thể.”

Vừa dứt lời, chân khí lượn quang thân thể đã ngưng tụ lại trong lòng bàn tay. Bạch Thiếu Tình hét lớn một tiếng, thân hình biến đổi đột ngột, một chiêu Phong Vũ Đồng Chu của Nga Mi phái, đánh về phía ngực Phong Long.

Phong Long không tránh không né, khẽ mỉm cười, nâng tay nghênh chưởng. Hai chưởng đều ngưng tụ nội lực cường đại, khi chạm vào nhau liền phát ra một âm thanh cực lớn.

Bạch Thiếu Tình vừa thử liền biết đối phương công lực thâm hậu. Hắn chưa từng thực sự cùng Phong Long đọ võ công, bất ngờ thử một chiêu, lập tức phát hiện bản thân đã quá coi thường Phong Long.

Không ngờ dựa vào sáu mươi năm công lực của Kinh Thiên Động Địa hoàn, cũng chỉ đấu được ngang cơ với hắn.

Nhưng bây giờ dẫu có muốn lui thì cũng muộn rồi. Bạch Thiếu Tình âm thầm vận khởi nội lực, muốn thắng được chưởng này. Khí nơi đan điền chầm chậm dâng lên trong bụng, đau đớn kịch liệt lại bất ngờ xảy ra, tựa như bị người dùng một đao đâm thật mạnh xuống phế phủ.

Lại phản phệ? Bạch Thiếu Tình âm thầm cả kinh, nội lực liền rối loạn. Hoành Thiên Nghịch Nhật Công ngập tràn tứ phía, lập tức ập tới như bài sơn đảo hải.

“Ưm…” Chịu không nổi nội lực giày vò như vậy, Bạch Thiếu Tình kêu lên một tiếng đau đớn, triệt chưởng thối lui về phía sau. Nơi phế phủ huyết khí cuộn trào.

Hắn văng ra xa mười thước rồi ngã huỵch xuống đất. Vừa định chống người đứng dậy, lại bất ngờ há miệng phun ra một búng máu tươi. Ngay lập tức hắc y ướt đẫm, lấp lánh phản chiếu quang mang quỷ dị dưới ánh trăng.

Mũi giày của nam nhân, hiện ra trước mắt.

Bạch Thiếu Tình ngẩng đầu lên, hung tợn nhìn Phong Long, “Ngươi muốn giết cứ giết! Nếu không phải ta bất ngờ bị nội lực phản phệ, ngươi thực sự có thể thắng được ta?”

“Tính khí thật cường liệt. Chẳng biết phải để cho ngươi nếm thêm bao nhiêu đau khổ nữa, mới có thể được nghe ngươi cầu xin tha thứ mà gọi ta một tiếng đại ca?” Hắn nhấc tay, điểm lại mấy đại huyệt của Bạch Thiếu Tình.

Phong Long khom người, bế ngang Bạch Thiếu Tình lên, bỗng nhiên dùng ngữ khí thân mật nói: “Thiếu Tình, ngươi có biết vì sao công lực phản phệ?”

Sớm đã đoán được bên trong có điểm kỳ quái, nhìn thấy nét mặt tựa tiếu phi tiếu của Phong Long, Bạch Thiếu Tình càng thêm phẫn nộ: “Hừ, còn không phải quỷ kế của ngươi?” Cũng không biết Kinh Thiên Động Địa hoàn bị hắn động tay động chân cái gì. Đáng hận bản thân kiến thức xem như cũng uyên bác, ấy vậy mà bị hắn lừa.

“Kinh Thiên Động Địa hoàn, ta không động tay động chân gì hết. Chỉ có điều, võ công của Băng Cơ công chủ kia, chính là một loại chí hàn chí âm.” Phong Long duỗi tay vào trong vạt áo của Bạch Thiếu Tình, lấy ra một vật, trêu tức nói: “Ngươi đem theo thứ này trên người, lại đi ăn Kinh Thiên Động Địa hoàn chí hàn chí âm, sao có thể không xảy ra sự cố? Chuyện nội tức, chính là một điểm sơ sót cũng không thể có.”

Bạch Thiếu Tình định thần lại nhìn, liền thấy thứ Phong Long đang cầm trong tay chính là Huyết Liên Tử mà ngày đó hắn tặng cho mình! Bỗng nhiên nhớ ra, Phong Long từng nói Huyết Liên Tử chí dương chí cương, bởi vậy có thể khắc chế mọi loại xuân dược.

“Nếu ngươi ném nó đi, hôm nay ta đã phải khổ chiến một trận mới có thể thắng được.” Phong Long lộ ra nét cười xấu xa: “Cũng may ngươi vẫn còn nhớ đến ta, không đành lòng đem đồ ta tặng ném đi, còn xem như vật tùy thân mà mang theo bên người. Huyết Liên Tử lẫn tạp làm ảnh hưởng tới công lực của Kinh Thiên Động Địa hoàn, bất âm bất dương, bất hàn bất nhiệt, sẽ chỉ hại khổ chính mình. Lại đụng phải Hoành Thiên Nghịch Nhật Công chí dương chí cương của ta, sao có thể không bại?”

Tiếng cười khẽ của Phong Long lọt vào tai, Bạch Thiếu Tình nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi… ngươi là tên tiểu nhân đê tiện!” Âm thầm hận bản thân tại sao không ném Huyết Liên Tử đi từ sớm.

Hôm nay thất bại, cư nhiên là vì một viên Huyết Liên Tử nhỏ bé.

Phong Long chăm chú nhìn khuôn mặt tuấn tú của Bạch Thiếu Tình, dần dần thu hồi tiếu dung, trầm giọng nói: “Tiểu Biên Bức Nhi, ngươi đối với ta cũng đủ nhẫn tâm. Lần này rơi vào tay ta, nên mau chóng nghĩ xem phải làm thế nào để hống cho ta cao hứng thì tốt hơn.” Chỉ phong bắn ra, điểm lên thụy huyệt của Bạch Thiếu Tình. Phong Long xoay người, bước về phía màn đêm tăm tối.

* * *

Sắc trời dần hửng sáng.

Lớp đệm mềm mại, nằm lên nhất định thực thoải mái.

Bạch Thiếu Tình vùi mình vào tấm đệm êm, căn phòng này nhất định có điều gì huyền diệu, mới có thể khiến cho người ta đụng vào đệm chăn tơ tằm giữa ngày hè mà không cảm thấy nóng bức.

Hắn đã tỉnh, nhưng vẫn nhắm mắt. Bất kỳ ai cũng không thể nhận ra là hắn đã tỉnh, vả lại não bộ còn đang không ngừng hoạt động.

Muốn giả vờ ngủ khi đã tỉnh, kỳ thực cũng là một loại bản lĩnh không dễ gì học được. Mắt ngươi phải không chuyển động, lông mi không rung, hô hấp không hỗn loạn, thân thể cũng không cứng đờ.

Bên cạnh hắn, có một thân thể ấm áp, cánh tay rắn chắc đang quấn quanh thắt lưng mình.

Ngoài Phong Long ra, còn có thể là kẻ nào?

Bạch Thiếu Tình vẫn nhắm mắt. Mũi hắn rất thính, có thể dựa vào mùi hương để nhận biết từng người khác nhau, bất luận là nam hay nữ. Cũng không biết loại bản lĩnh này là do trời sinh, hay từ từ dưỡng mà thành nữa?

Số lượng nam nữ từng lướt qua bên người hắn cũng không ít, nhưng chỉ mùi hương của Phong Long là đặc biệt nhất.

Khí vị của Phong Long cũng tựa như chính bản thân hắn vậy, bá đạo, cường đại kiêu hãnh, nhưng lại ôn nhu đến bất khả tư nghị, khiến người ta yên tâm đến nghiến răng nghiến lợi.

Ngươi hận, hận không thể giết chết hắn, nhưng tới khi phải xuống tay, lại cảm thấy một đao giết hắn quá mức dễ dàng.

Ngươi sợ, sợ đến kinh hồn táng đảm. Hắn lại có thể chẳng chút kiêng kị mà ôm ngươi đi ngủ như vậy, một tiếng hai tiếng Tiểu Biên Bức Nhi.

Hắn lúc này đang trầm tĩnh ngủ say, nhưng một khi tỉnh lại, chẳng biết sẽ nghĩ ra những loại biện pháp gì để giày vò ngươi đến chết đi sống lại.

Bạch Thiếu Tình ra sức suy nghĩ, ngập đầy trong đầu đều là ý niệm về tên đáng giận lại đáng hận bên cạnh này; nhưng vẫn không thể nghĩ được thông suốt, rốt cuộc nên bỏ chạy càng xa càng tốt, hay ở lại bên cạnh hắn, đấu tới một mất một còn?

Ở bên cạnh dây dưa phiền toái, vốn chính là sở trường của Bạch Thiếu Tình.

“Ngươi giả vờ còn chưa đủ?” Bên cạnh truyền tới thanh âm trầm thấp, vừa uể oải lại vừa có một loại từ tính nói không nên lời. “Ta từng nói chưa nhỉ, việc ta không thích nhất chính là có người ở trước mặt ta giả vờ giả vịt.”

Bạch Thiếu Tình thở dài. Hắn mở mắt ra, quay đầu lại, đối diện với đôi mắt đen thẫm thâm sâu của Phong Long.

“Ngươi tỉnh dậy từ lúc nào?”

“Ngay thời điểm ngươi tỉnh.”

Hoàn cảnh hai người gắn bó với nhau trên giường, bỗng nhiên khiến Bạch Thiếu Tình cảm thấy không được thoải mái. Hắn quay đầu đi, “Ta muốn dậy.” Chỉ có điều vừa chống người ngồi dậy, đã lại ngã ngược trở về.

Phong Long dùng ánh mắt đầy ý vị nghiền ngẫm để nhìn Bạch Thiếu Tình đang gian nan vùng vẫy, làm cách nào cũng không thể bò dậy nổi. “Hôm qua nuốt Huyết Liên Tử, hôm nay nếu ngươi có thể bò dậy được, ta gọi ngươi sư phụ.”

Bạch Thiếu Tình trợn trừng mắt. Hắn quả thực toàn thân vô lực, nhưng không phải vì mệt, mà bởi vì tứ chi không tìm ra được khí lực, dù chỉ là một tia cũng không có.

Phong Long tà mị cười, cúi xuống cắn lên môi Bạch Thiếu Tình, “Không có thời gian ba ngày, ngươi đừng hòng rời được khỏi giường.”

“Ba ngày?” Bạch Thiếu Tình nhíu mày, “Vậy tới khi nào ta mới có thể quay về gặp nương?”

“Không có sự cho phép của ta, ngươi không thể gặp nương ngươi.”

Bạch Thiếu Tình lạnh lùng liếc hắn, lại thả lỏng nét mặt cương ngạnh, khóe môi khẽ cong, “Toàn bộ đều nghe theo sự phân phó của đại ca.”

“Ta biết trong lòng ngươi đang suy nghĩ những gì. Bằng mặt mà không bằng lòng, là thứ ngươi thành thạo nhất.” Phong Long nâng tay lên, vỗ nhẹ một tiếng thanh thúy giữa bầu không trung.

Rèm cửa được vén lên, một người thướt tha đi vào.

“Giáo chủ.” Giọng nói trong trẻo, nhanh nhẹn hành lễ.

Bạch Thiếu Tình cả kinh, “Tiểu Thúy?”

Tiểu Thúy vẫn là dáng vẻ của Tiểu Thúy, nhưng vừa ngẩng đầu mỉm cười, toàn thân lại tản ra một loại cảm giác quỷ dị khiến người ta phải rét lạnh.

Nhìn thấy tiểu nha đầu mà mình vẫn luôn tín nhiệm suốt thời gian qua bỗng nhiên biến thành như vậy, Bạch Thiếu Tình rét run toàn thân, sau đó thở dài nói: “Ngươi là người của Chính Nghĩa giáo?”

“Ta phải, nhưng Tiểu Thúy không phải.” Tiểu Thúy cười khúc khích, nâng tay lên, dùng ống tay áo che mặt, tới khi hạ tay xuống, dáng vẻ đã hoàn toàn thay đổi. Mi thanh mục tú, đôi mắt lại kiều mị động nhân như cánh hoa đào. Nàng cười nói: “Ta gọi là Thủy Vân Nhi, chính là một trong lưỡng đại thị nữ bên người giáo chủ.”

Phong Long vuốt ve sau gáy Bạch Thiếu Tình, cười trầm nói: “Tỷ tỷ của nàng là Phong Nguyệt Nhi, thông minh lanh lợi, có nàng chăm sóc nhất định nương ngươi sẽ còn cảm thấy hài lòng hơn so với Tiểu Thúy.”

Thị nữ ngây thơ bên hồ đã bị người thay thế, chủ nhân mù lòa chưa hề phát hiện ra.

“Ta và tỷ tỷ là một đôi tỷ muội song sinh, từ nhỏ đã thị hầu bên cạnh giáo chủ. Sinh đôi tâm linh tương thông, tình hình của lão phu nhân bên kia có tốt đẹp hay không, bất cứ lúc nào Thủy Vân Nhi cũng có thể nói cho Biên Bức công tử.”

Bạch Thiếu Tình cười lạnh: “Ta nếu có dị động, ngươi cũng có thể lập tức tâm linh tương thông với tỷ tỷ của ngươi, bảo nàng hạ sát thủ?”

Thủy Vân Nhi không sợ ánh mắt sắc bén của Bạch Thiếu Tình, che miệng cười nói: “Có giáo chủ ở đây, Biên Bức công tử sao có thể mang dị động?”

Phong Long bật cười ha hả: “Mệt ngươi phải lanh lợi như vậy, có ta ở đây, Tiểu Biên Bức Nhi sao có thể không ngoan?” Hắn vốn đang gập tay chống đầu, nằm nghiêng trên giường, lúc này liền nâng cằm Bạch Thiếu Tình lên, cúi xuống khẽ hôn.

Bạch Thiếu Tình toàn thân vô lực, ngay cả lắc đầu cũng thật miễn cưỡng, chỉ có thể trơ mắt mặc cho hắn khinh bạc.

Thủy Vân Nhi khẽ cười, thức thời lùi về phía sau rèm cửa.

“Ta đã cam chịu, ngươi hà tất còn phải dùng nương để uy hiếp ta?”

“Ta nào có? Tiểu Thúy là nha đầu quê mùa thôn dã, thị hầu sao có thể tốt được bằng Phong Nguyệt Nhi?” Phong Long cắn môi còn chưa đủ, liền chuyển sang bên cạnh, bất ngờ hung hãn cắn lên vành tai của Bạch Thiếu Tình, “Vả lại, ngươi thực sự cam chịu?”

“Hừ, ta không tin lời xằng bậy của ngươi.”

“Như nhau cả thôi.”

Từng nụ hôn nồng nhiệt liên tiếp ập tới, cũng như nội lực cuồn cuộn không dứt của Phong Long, Bạch Thiếu Tình bị triền quấn đến mấy lần thở không ra hơi.

“Ba ngày sau, đích thân ta sẽ bắt đầu dạy ngươi Hoành Thiên Nghịch Nhật Công. Ngươi phải cố gắng học tập chăm chỉ, đừng nên phụ tâm huyết của đại ca đối với ngươi.”

“Đại ca chịu dạy là được rồi.” Đợi ta học xong, sẽ tính toán tiếp.

“Trong ba ngày này, ta sẽ từ từ điều trị căn cơ cho thân thể của ngươi.” Phong Long mang theo tiếu ý bên môi, “Cũng sẽ từ từ tìm hiểu Tiểu Biên Bức Nhi của ta. Từng tấc trên thân thể ngươi, ta đều đã tỉ mỉ xem qua…”

Y phục màu đen bằng lụa tơ tằm, dưới ánh mắt nóng rực như lửa, chầm chậm trượt xuống.

Da thịt, từng tấc từng tấc, lộ ra trần trụi.

Ba ngày, có đôi khi khiến người ta cảm thấy dài tựa ba năm.

Đối với Bạch Thiếu Tình mà nói, ba ngày này so với ba mươi năm còn dài hơn.

Hắn từng thấy nụ cười mỉm của Tây Kiều mỹ nam tử Phong Khinh Dương, từng nghe tiếng rên rỉ của hoa khôi Ngũ hồ Dương Lạc Ca, từng diện kiến sự tàn ngược của Thiên sơn Hách Vô Nhai, từng nếm qua làn môi thơm của Phiêu Hoa cung chủ.

Còn gì là chưa được mở rộng tầm mắt?

Thế nhưng trong ba ngày này, Bạch Thiếu Tình chợt phát hiện, kiến thức của mình thực sự còn quá nông cạn.

Thì ra, trên thế gian này còn có nụ cười mê hoặc nhân tâm hơn nụ cười của Phong Khinh Dương, còn có thủ đoạn tàn ngược đáng sợ hơn thủ đoạn của Hách Vô Nhai, còn có nụ hôn khiến lòng người phải nhộn nhạo hơn nụ hôn sâu của Phiêu Hoa cung chủ.

Mà tiếng rên rỉ vượt xa Dương Lạc Ca, lại tràn ra từ chính miệng của mình.

Khi nghe thấy tiếng rên rỉ phát ra từ chính miệng mình, lần đầu tiên Bạch Thiếu Tình biết được, thì ra bản thân cũng biết động tình. Mà mình lúc này, nhất định so với ngày thường còn đẹp hơn cả ngàn lần, cả vạn lần.

“Thiếu Tình, ngươi thật đẹp.” Ngay cả Phong Long cũng tán thưởng như vậy, “Còn đẹp hơn so với tưởng tượng của ta.”

Đôi mắt khép hờ, Bạch Thiếu Tình vừa đáng thương vừa nhu thuận nằm trong vòng tay của Phong Long.

Hắn đáng thương, là bởi vì không thể động đậy; ngoan ngoãn, cũng là bởi vì không thể động đậy. Tựa như mỗi lần hắn gặp phải vị Phong đại giáo chủ này, đều chỉ biết rơi vào một tình cảnh mặc cho người bài bố.

“Ta đã giúp ngươi đả thông Nhâm mạch, ngươi nên đáp tạ ta thế nào đây?”

Bạch Thiếu Tình cười khổ.

Trong lòng hắn không ngừng âm thầm cười khổ, trên mặt lại hiện ra một mạt hồng sắc, mị nhãn như tơ.

Trên môi, là tiếng rên rỉ mơ màng, tựa như một người sắp chết khát cầu xin giọt nước có thể cứu mạng.

Phong Long không dùng xuân dược, hắn không cần dùng xuân dược, chỉ cần vài thủ pháp bí truyền, đã đủ để khiến cho Bạch Thiếu Tình phải sống không xong. Nói đến tà môn ngoại đạo, Phong Long thật không hổ là giáo chủ của tà giáo đệ nhất giang hồ.

Giọng nói của Phong Long trầm lắng ôn hòa, như làn gió mát thổi qua bức sa mạn. “Món quà tạ lễ mà ta muốn kỳ thực cũng không lớn, chỉ cần ngươi mang thứ này trên người là được rồi.” Một chiếc lục lạc nhỏ nhắn tinh xảo hiện ra trước mắt Bạch Thiếu Tình.

Bạch Thiếu Tình nhìn thoáng qua, trái tim lập tức rét lạnh.

Lục lạc không đáng sợ, đáng sợ chính là ý cười quỷ dị bên môi Phong Long.

Bàn tay thô ráp lại vỗ về an ủi hạ thân trần trụi của Bạch Thiếu Tình. Thân thể còn đang bồi hồi bên bờ tình dục, bởi vì khẩn cầu nghênh đón sự vuốt ve mà run rẩy không thôi.

“Ngươi muốn ta chạm vào ngươi?” Phong Long cười khẽ: “Vậy ngươi cầu ta đi!”

“Ưm… ưm…” Bạch Thiếu Tình rên rỉ, càng ngày càng trở nên dồn dập, nhưng không mở miệng cầu xin hắn.

“Hai ngày rồi, lẽ nào ngươi thực sự có thể nhịn được ba ngày?”

“Ô… ô ô…”

Phong Long lắc đầu, thần sắc mạn bất kinh tâm, tinh quang trong mắt lại chợt lóe lên. Hắn cười nói: “Mặc kệ ngươi có cầu hay không, trước tiên để đại ca đeo cho ngươi vật này lên người đi đã!” Hắn cầm lấy thứ đang dâng trào dựng thẳng của Bạch Thiếu Tình

Phân thân xinh đẹp một chút gấp khúc cũng không có, màu sắc khiến người ta phải yêu thích không thôi, cũng như những bộ phận khác trên người của Bạch Thiếu Tình, không thể bới móc. Trên đỉnh, dịch thể trong suốt đang từ từ rỉ ra.

Phong Long dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm lên phần đỉnh, thân thể trần trụi trong lòng lập tức run rẩy một hồi.

“Thật mẫn cảm.” Tiếng cười từ tính bập bềnh trôi trong phòng.

Ngay giây tiếp theo, tiếng cười liền bị tiếng thở dốc đau đớn bao trùm.

“A! Hô… ô…” Bạch Thiếu Tình căng cứng thân thể, ra sức ngửa đầu về phía sau, cần cổ thon gầy duyên dáng, khiến người ta không thể kháng cự.

Tơ đồng so với sợi tóc còn mảnh hơn, xuyên qua phần đỉnh phân thân, xâu lên chiếc lục lạc. Thân thể run rẩy, khiến lục lạc cũng rung động theo, phát ra một chuỗi tiếng chuông lanh lảnh êm tai.

Linh, linh…

Nụ cười mỉm của Phong Long mặc dù ôn nhu tuấn mỹ, nhưng có một loại ma lực còn đáng sợ hơn cả quỷ mị. “Đau không? Đừng sợ, có đại ca ở đây.” Hắn cúi người xuống, hôn lên môi Tiểu Biên Bức Nhi.

Thật thần kỳ, nụ hôn cường thế này lại ngọt ngào đến nỗi khiến người ta cam tâm tình nguyện chìm đắm vào. Bạch Thiếu Tình không cam lòng. Tại sao bị hắn hôn, lại thực sự cảm thấy đau đớn thuyên giảm?

Hai ngày qua, hắn như con thuyền cô độc trên biển, theo tâm tình của Phong Long mà dập dờn lên xuống, lúc thì nhu tình mật ý nói không nên lời, khi lại giày vò đáng sợ nói chẳng thành chữ.

Một bàn tay của Phong Long, không biết đã đặt trên lưng từ bao giờ, luồng nhiệt lưu chậm rãi truyền vào cơ thể. Bạch Thiếu Tình biết, hắn là đang giúp mình đả thông Đốc mạch.

Đả thông hai mạch Nhâm Đốc, vốn chính là nguyện vọng của người luyện võ công. Chỉ như vậy mới có thể tiến lên hàng cao thủ, mới có thể đột phá tới một tầng cảnh giới mới. Nhưng là thiên tư có hạn, rất nhiều người tiêu phí cả một đời, cũng không thể đạt đến bước này.

Mà người đang thực hiện giai đoạn này, đều vô cùng gian khổ, phải cực kỳ cẩn thận, thấp thỏm lo âu.

Thế nhưng bản thân mình, lại trần trụi nằm trong lòng Phong Long, bị hắn vừa tùy ý khinh bạc, vừa vận chuyển công lực.

Phong Long mỉm cười, một tay đặt trên lưng Bạch Thiếu Tình vận công, một tay lại nhàn nhã vuốt ve phân thân dựng thẳng. Khẽ gảy một chút, lục lạc liền phát ra tiếng vang lanh lảnh, người trong lòng lập tức bởi vì kích thích và nhục nhã mà kịch liệt run rẩy.

Tiểu Biên Bức Nhi của hắn nhất định hận hắn muốn chết.

Nhưng, hắn cũng làm sao có thể không vì tính khí quật cường của Tiểu Biên Bức Nhi mà cả kinh. Hắn đã dùng ít nhất bảy loại bí thuật, loại nào trong bảy loại bí thuật này, hắn cùng từng một mình thử qua, chưa từng có ai chịu đựng được khoảng thời gian dài như vậy.

“Tiểu Biên Bức Nhi, ngươi thật kiên cường.”

Nghe thấy vậy, Bạch Thiếu Tình liền dõi đôi mắt gần như không mở ra nổi để liếc nhìn Phong Long, không biết đây là châm chọc, hay là tán dương?

Phong Long thở dài, “Ngươi có biết hay không, người càng kiên cường thì lại càng dễ dàng chết yểu?” Nếu không phải hắn vẫn luôn âm thầm dùng Hoành Thiên Nghịch Nhật Công để bảo hộ tâm mạch cho Bạch Thiếu Tình, ngay cả bốn loại bí thuật, Bạch Thiếu Tình cũng sẽ không chịu qua nổi.

Phải biết rằng, Bạch Thiếu Tình ăn vào Kinh Thiên Động Địa hoàn và Huyết Liên Tử, vốn đã là đại thương nguyên khí.

Bàn tay ấm áp cầm lấy khí quan nóng rực của Bạch Thiếu Tình và bàn tay đặt trên sống lưng hắn, dần dần tăng nhiệt độ. Có thể cảm nhận được Bạch Thiếu Tình không thể tự chủ mà thở dốc, trong đôi mắt ngập hơi nước đong đầy vẻ kinh hồn bạt vía.

Lần này lại là sự tra tấn gì đây?

Phong Long âm thần ngắm nhìn hắn. Chiếc cằm gầy gò kia vẫn quật cường như vậy, đôi mắt hàm lệ thủy, lại điềm đạng đáng yêu tựa như không thể chịu đựng thêm bất kỳ một sự kích thích nào nữa. Hai loại cá tính hoàn toàn khác biệt, cùng hòa trộn mâu thuẫn trên một gương mặt, lại khiến người ta cảm thấy hài hòa tới bất ngờ.

“Bạch gia sao có thể sinh ra một tam công tử như ngươi cơ chứ.” Phong Long tặc lưỡi lắc đầu, hàng lông mày anh tuấn nhíu lại, bỗng nhiên thay đổi tâm ý, âm thầm vận công làm bàn tay nóng bỏng dần dần khôi phục trở lại nhiệt độ bình thường, nhẹ nhàng vuốt ve thân thể của Bạch Thiếu Tình, hắn cười nói: “Suốt hai hôm nay nháo cả ngày lẫn đêm, cho dù ngươi không mệt, ta cũng mệt.”

Hắn đặt Bạch Thiếu Tình có chút mê man nằm xuống tấm chăn tơ tằm, cúi đầu quan sát tỉ mỉ, “Thật đẹp! Chỗ nào cũng có ấn ký của Phong gia.”

Bởi vì câu nói này, ánh mắt của Bạch Thiếu Tình lại bắt đầu sắc lẻm.

“Nghỉ ngơi đi! Mai là ngày thứ ba, để Thủy Vân Nhi giúp ngươi xoa bóp một chút, khơi thông kinh lạc.” Phong Long thuận miệng dặn dò một câu, ngả đầu nằm xuống bên cạnh Bạch Thiếu Tình, kéo hắn vào lòng, từ từ chìm vào giấc ngủ.

__Hết chương 10 – Hoàn quyển thượng__

Advertisements