Biên Bức – Chương 2 – Quyển hạ

Tác giả: Phong Lộng

Edit: Nguyệt Cầm Vân

Ra khỏi đại điện, Tiểu Mạc và Hiểu Kiệt cùng đuổi theo phía sau.

Tiểu Mạc thần thần bí bí nói: “Ta vừa tranh thủ đi thám thính một vòng, nghe nhi tử của Tư Mã Thiên nói, phụ thân của hắn là bị người tập kích ở phòng ngủ lúc nửa đêm, trước ngực trúng một chưởng, xương cốt vỡ hết, lộ ra cả đầu xương cháy đen, chỉ có Hoành Thiên Nghịch Nhật Công mới có thể cường ngạnh như vậy.”

Bạch Thiếu Tình cười lạnh, “Biết được Hoành Thiên Nghịch Nhật Công chỉ có Phong Long sao?”

Tiểu Mạc không rõ ý tứ trong lời nói của hắn, sửng sốt một chút, đang định mở miệng nói gì, phía sau chợt truyền đến một nam thanh trầm lắng, “Bạch huynh, cùng đi một đường luôn nhé?”

Tư Mã Phồn từ phía sau chầm chậm đi tới. Y bước đi thong thả, mặc dù chậm, nhưng lại vô thanh vô tức vượt qua Tiểu Mạc, bất động thanh sắc đứng bên cạnh Bạch Thiếu Tình, mỉm cười nói: “Chỗ mà Thiếu Lâm tự an bài cho ta, cách chỗ của Bạch huynh cũng không xa lắm.”

Bạch Thiếu Tình thâm thúy nhìn y đăm đắm, đáp: “Được.” Dưới chân vận công, lại cùng Tư Mã Phồn đấu cước trình. Tiểu Mạc và Hiểu Kiệu không đủ công lực, miễn cưỡng theo được một lúc đã sức cùng lực kiệt thở hồng hộc, vừa thả lỏng được một chút, ngẩng đầu lên đã ngơ ngác phát hiện không thấy bóng dáng của hai người kia đâu nữa.

Bạch Thiếu Tình đặc biệt lựa chọn một nơi không người để đi tới, lên xuống vài cái, vượt qua bờ tường của Thiếu Lâm tự, khoanh tay trầm giọng nói: “Muốn nói gì, nói thẳng luôn đi.”

Tư Mã Phồn sau khi đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, mới thong dong đáp: “Thì ra ngươi muốn ta tới nói chuyện với ngươi.”

“Ta chọn chỗ này, vốn là muốn giết ngươi.”

“Ồ?”

“Chỉ cần lúc ngươi theo ta mà có một chút dáng vẻ của khí lực kém, ta liền ra tay.”

Tư Mã Phồn cười nói: “Thế nhưng ta hạ bàn cực vững vàng, ngươi tìm mãi không ra cơ hội để xuất thủ.” Y dùng một loại ánh mắt ướt đẫm tà khí để liếc nhìn Bạch Thiếu Tình, hỏi: “Ngươi nhất định cảm thấy rất kỳ quái, tại sao ta đã trúng một Đồ Long kiếm của ngươi, lại có thể khôi phục nhanh như vậy.”

“Một chút cũng không kỳ quái.” Bạch Thiếu Tình than thở: “Chỉ e những đệ tử dưới tay ngươi đều đã bị sát hại, rồi bị ngươi xem như thuốc bổ để trị thương.”

Tư Mã Phồn chẳng có lấy một tia áy náy, trái lại còn cười đến càng thêm thoải mái. Người mới nãy còn nhìn thấy diện mạo ôn hòa nhã nhặn của y, căn bản không thể tưởng tượng trên gương mặt thanh tú này lại xuất hiện một nụ cười dữ tợn như vậy. Y cười một hồi, cũng thoáng dừng lại để lấy hơi, “Đáng tiếc bọn chúng đều không bằng ngươi.”

Bạch Thiếu Tình nhíu mày, lộ ra thần sắc khó hiểu, “Vậy sao ngươi còn chưa động thủ?”

“Ngươi biết mà.”

“Không sai, thương thế của ngươi mặc dù đã khá hơn rất nhiều, nhưng vẫn chưa hoàn toàn khôi phục.” Bạch Thiếu Tình nói: “Dựa vào dã tâm của ngươi, hiển nhiên sẽ không muốn mạo hiểm cùng ta đồng quy vu tận.”

“Nói rất đúng.” Tư Mã Phồn nhẹ nhàng vỗ tay, thân thiết nhìn hắn, “Bất quá gặp được ngươi, ta vẫn thật cao hứng.”

“Ta sẽ khống chế ngươi khắp nơi.”

“Có ngươi ở đây, liền có dấu vết để tìm ra Phong Long.”

“Ngươi muốn vạch trần ta?”

“Một khi vạch trần ngươi, làm sao có thể bảo trụ bí mật của chính mình?”

“Ngươi có biết là tốt rồi.” Bạch Thiếu Tình nói: “Song phương đều hiểu rõ lòng nhau.” Hắn xoay người liếc nhìn Tư Mã Phồn một lần nữa, nhấp nhô vài cái, đã buông mình rời đi.

Tư Mã Phồn nhìn Bạch Thiếu Tình dần dần mất hút, khóe môi cong lên thành một nụ cười gian tà.

***

Bạch Thiếu Tình quay về viện lạc, Tiểu Mạc sớm đã tới nơi, nhảy dựng lên hô: “Huynh đi đâu vậy? Không phải là lén đi tỉ thí võ công đấy chứ? Vậy võ công của tên Tư Mã Phồn kia có lợi hại không?” Hàng loạt câu hỏi như súng liên thanh, vốn còn định nói tiếp, lại bị Hiểu Kiệt từ bên cạnh kéo lấy ống tay áo, lúc này mới phát hiện sắc mặt của Bạch Thiếu Tình rất âm trầm.

Trước mắt chợt hoa lên, thân ảnh của Bạch Thiếu Tình đã lướt vào nội viện mà chỉ một mình hắn ở.

Buồn bực rầu rĩ đẩy cửa phòng ra, vừa đặt được một chân vào phòng, Bạch Thiếu Tình liền cứng đờ.

Không phải sững sờ, sững sờ nghĩa là còn có điểm mơ hồ, nhưng Bạch Thiếu Tình lại phi thường thanh tỉnh, hơn nữa ngay từ giây đầu tiên đã bắt đầu phi thường thanh tỉnh. Bởi vậy, hắn chỉ cứng đờ.

Hệt như tượng đá, mỗi cọng lông trên người đều cứng lại, không có hô hấp, mí mắt cũng không chớp. Thông thường, chỉ vào thời điểm gặp phải độc xà, con người mới có thể phản ứng như vậy. Hơn nữa lúc này, độc xà còn cách rất gần.

Trong phòng không có tiếng hô hấp, trầm tĩnh như đã chết lặng.

Trong không gian trầm tĩnh như đã chết lặng, truyền tới một tiếng cười vô cùng êm tai.

“Gặp Tư Mã Phồn rồi?” Giọng nói trầm lắng êm tai, khiến ai nghe thấy cũng không kìm được mà đi phỏng đoán diện mạo của chủ nhân nó. Mà nam nhân đang nghênh ngang ngồi trên ghế của Bạch Thiếu Tình, uống nước trà của Bạch Thiếu Tình, phong thái trầm ổn còn phối thêm cả giọng nói này nữa, có nữ nhi nhà ai mà không khuynh đảo?

Bạch Thiếu Tình hít lấy một hơi thật sâu, rồi mới nhấc nốt chân còn lại vào phòng.

“Ngươi biết Tư Mã Phồn sẽ tới?”

“Đâu chỉ vậy. Ta còn biết hắn một kiếm giết Hướng Lãnh Hồng, một chưởng lấy mạng Tư Mã Thiên.”

Bạch Thiếu Tình nâng mắt lên. Nhân vật năm ấy tiếng tăm lẫy từng, nhận được sự kính ngưỡng của cả thiên hạ, hôm nay xú danh rõ rệt, võ lâm không kẻ nào là không muốn giết, đang ở ngay trước mặt.

Thanh sam, lam khăn, Bích Lục kiếm — Phong Long.

Ngẩn ngơ nhìn hắn, thân thể dường như nhẹ nhàng bay lên, trong thoáng chốc hồn phách đã bay mất, tản thành sao băng, hóa thành đầy trời điệp ảnh, rơi vào bể nhu tình của thác nước.

Vốn muốn rút kiếm ra, nhưng tay lại không nghe theo sai sử mà run lên, Bạch Thiếu Tình chỉ có thể ngẩn ngơ đứng nhìn.

Nhìn mắt của người nọ, mũi của người nọ, nhãn đồng thăm thẳm nguyên sơ của người nọ.

Nhìn hắn nhấc tay lên, ưu nhã mà không mất đi hào khí, uống nước trà trong chén.

Nhìn khóe môi hắn khẽ giương, tạo thành một nụ cười câu mất ba hồn bảy vía.

“Thế nào?” Phong Long hỏi: “Không hỏi ý đồ đến của ta?”

Bạch Thiếu Tình hỏi: “Ngươi đến làm gì?”

Phong Long mỉm cười, “Ta đến lần này, là muốn nói cho ngươi biết ba việc. Thứ nhất, Tư Mã Phồn không dễ đối phó, hắn đã xử lý Hướng Lãnh Hồng, giết Tư Mã Thiên, vô cùng có khả năng giành được toàn bộ sự chống đỡ của Tư Mã gia.”

“Việc này ta đã biết.”

“Thứ hai, trong Đồ Long tiểu tổ hầu hết đều là cao thủ, ngươi phải đặc biệt cẩn thận, ngộ nhỡ để lộ ra Hoành Thiên Nghịch Nhật Công…”

Bạch Thiếu Tình hừ lạnh nói: “Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm. Mau nói nốt việc cuối cùng.”

“Việc thứ ba muốn nói cho ngươi biết đó là…” Phong Long chăm chú nhìn Bạch Thiếu Tình, bỗng nhiên ôn nhu mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Ta nhớ ngươi.”

Sắc mặt Bạch Thiếu Tình khẽ biến, vận khí lùi về phía sau nhanh chóng, thế nhưng nội tức lại hoàn toàn trống rỗng. Phong Long vô thanh vô tức xẹt tới, hai tay duỗi ra, tiếp được Bạch Thiếu Tình đang ngã xuống.

Khuôn mặt tà mị của Phong Long xuất hiện trên đầu, hắn khẽ than: “Nội thương của ta chưa khỏi, chỉ có thể sử chút bàng môn tả đạo.”

“Ngươi…”

“Bất quá bàng môn tả đạo cũng không dễ gì thực hiện được, may mà ngươi là đồ nhi bảo bối của ta. Nhược điểm của ngươi, vi sư nhiều ít cũng biết được một chút.”

Bạch Thiếu Tình vừa kinh vừa sợ, hung hăng trừng hắn, đang định mở miệng thì bị Phong Long nhẹ nhàng đưa tay che lại, dịu dàng nói: “Ta bị người bắt được, bất quá là thiên đao vạn quả, thêm khổ hình trên thân rồi xử tử. Nhưng ngươi điệu bộ như vậy, nếu để những tên ngụy quân tử của Đồ Long tiểu tổ miệng đầy đạo đức nhân nghĩa kia bắt được, biết phải làm thế nào?”

Nghĩ tới Tư Mã Phồn chính là một thành viên của Đồ Long tiểu tổ, Bạch Thiếu Tình liền rùng mình lạnh lẽo.

Phong Long thỏa mãn mỉm cười, buông tay ra, “Sư đồ chúng ta hảo hảo đàm chuyện, chẳng phải rất tốt sao?” Hắn bế ngang Bạch Thiếu Tình lên, đi tới trước giường rồi thả xuống.

Bàn tay to lớn đụng tới vạt áo, bắt đầu cởi bỏ y phục trên người Bạch Thiếu Tình.

Trái tim Bạch Thiếu Tình đập thình thịch, nghiến răng hạ thấp giọng hỏi: “Chẳng phải nói muốn hảo hảo đàm chuyện sao?”

Phong Long hài hước vuốt gò má hắn, “Trước tiên ngươi ngoan ngoãn gọi một tiếng đại ca, chúng ta đàm tiếp. Bằng không, ta liền học theo Tư Mã Phồn, thải Tiểu Biên Bức Nhi của ta.”

Bạch Thiếu Tình trợn trừng mắt, quật cường nhìn Phong Long, vẻ mặt oán hận.

“Còn không gọi, ta liền cởi y phục của ngươi này!” Bàn tay tiến vào bên trong y thường, ái muội vuốt ve khắp nơi.

Bạch Thiếu Tình nhắm mắt lại, hung hăng nói: “Ngươi… ngươi đùa cợt ta như thế, chẳng bằng một kiếm giết ta luôn đi.”

Phong Long lại bất ngờ dừng tay, một lúc lâu sau mới nói: “Ngươi hận ta, nghĩ biện pháp giết ta là được rồi, vì sao luôn lấy tính mạng của mình ra để nổi khùng?” Không ư hử một tiếng, hắn giúp Bạch Thiếu Tình khép lại vạt áo, cũng nằm xuống giường, cùng Bạch Thiếu Tình sóng vai ngủ, không nói lời nào.

Trong phòng tĩnh lặng vô cùng. Bạch Thiếu Tình không biết đã trúng phải mê dược gì, lợi hại hết sức, khiến hắn mềm nhũn cả người, ngay cả khí lực để quay đầu sang cũng không có.

Hắn không thấy được nét mặt của Phong Long, trái tim không chịu thua kém mà đập càng lúc càng dữ dội, tựa hồ khắp nơi trong phòng đều có thể nghe được tiếng tim đập của hắn. Miễn cưỡng ổn định lại tinh thần, lực chú ý tập trung hết lên tai, cuối cùng cũng nghe được tiếng hô hấp của Phong Long bên cạnh dần bình ổn dịu hòa.

Tất cả đều điềm tĩnh như đang ở trong mộng, lẳng lặng lắng nghe tiếng tim mình đập và tiếng hít thở của Phong Long, Bạch Thiếu Tình bỗng nhiên kinh sợ cảm thấy sống mũi cay cay, một tiếng “Đại ca…” không kìm nén được, nhẹ nhàng thoát ra từ trong cổ họng.

Bả vai đột nhiên bị người ôm lấy. Ngón tay thon dài khẽ nâng chiếc cằm có đường nét ưu mỹ lên.

“Biên Bức Nhi của ta…” Đôi đồng tử trong veo, đối lại đôi mắt sâu không thấy đáy.

Nụ hôn của Phong Long nhẹ nhàng phủ lên, tiến dần, sâu dần…

Bạch Thiếu Tình tay chân đều không thể cử động, mở lớn hai mắt, nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc. Mi mục quen thuộc quá mức, khoảng cách gần gũi quá mức, lại còn có chút mơ hồ nói không nên lời, tựa như đang ở trong cõi mộng.

Phong Long dịu dàng hôn, như đối đãi với trân bảo hiếm có, rất sợ đánh rơi mất một tơ một hào. Đến khi nâng tay phủ lên thắt lưng, Bạch Thiếu Tình bỗng nhiên cong khóe môi, rũ mắt xuống, khẽ khàng thở than: “Thật đúng là nghiệt trái của kiếp trước, ta cả đời có thù tất báo, chẳng ngờ lại gặp phải một tên ma tinh như ngươi, thôi được rồi, ngươi cứ cường làm, ta cũng không oán ngươi.”

Phong Long nhất thời dường như cứng đờ, một lúc lâu không có thanh hưởng, chỉ lẳng lặng nhìn Bạch Thiếu Tình chăm chú. Ánh mắt Bạch Thiếu Tình trong veo, vẫn như mặt nước, trong không thấy đáy, cho dù ánh mắt của mình có như mũi kiếm, cũng không thể đâm ra một tia huyết ý. Không khỏi nhớ tới lần đầu tiên hai người tương kiến mặt đối mặt, khi ấy Bạch gia vẫn còn, người nọ giả bệnh nằm trên giường, trong chăn cất giấu chủy thủ, cũng là lẳng lặng đối mắt với hắn như vậy.

Bạch Thiếu Tình biết đã chọc giận Phong Long, nhưng thời khắc này hắn khổ sở trong lòng, sớm đã bất chấp cái gì mà nhẫn nại dùng kế, lục phủ ngũ tạng như bị đũa sắt xiên vào rồi hơ trên lửa, khắc trước so với khắc sau càng thêm gian nan. Trong lòng nổi nóng, đang định mở miệng nói thêm mấy câu chọc giận Phong Long cho xong hết mọi chuyện, chợt nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của Phong Long.

Phong Long sâu kín thở dài, khẽ nói: “Thật không biết ai mới là ma tinh của ai.” Nét mặt cô đơn, hắn nhìn thẳng vào Bạch Thiếu Tình, đột nhiên nghiến răng, hạ thấp giọng nói: “Chẳng bằng đơn giản một chưởng kết liễu ngươi, rồi lại một chưởng kết liễu ta, để người khác nhìn thấy thi thể của chúng ta y quan bất chỉnh, cùng nằm trên giường trong khách phòng của Thiếu Lâm tự, cũng đừng hỏi là ai kiếp trước thiếu nợ ai.”

Bạch Thiếu Tình tiếp lời không chút do dự: “Nếu thật như vậy cũng tốt, đều chết sạch sẽ!”

“Thiếu Tình, Thiếu Tình…” Phong Long khẽ gọi hai tiếng, thay đổi sắc mặt, lại thỏa mãn cong môi lên, dựa vào càng gần hơn, cười nhẹ nói: “Ngươi nhìn xem chúng ta thế này, chẳng phải rất giống một đôi tiểu phu thê cãi cọ vặt vãnh sao?”

Bạch Thiếu Tình ngạc nhiên, khuôn mặt không chịu thua kém mà bất chợt đỏ bừng.

“Ngươi… ngươi…” Muốn phản bác lại mấy câu, nhưng đầu lưỡi không nghe theo sai sử, sống chết líu lại như bị thắt nút, không phun ra nổi một câu cho trôi chảy. Trong lòng tỉ mỉ ngẫm nghĩ, thời khắc này bất kể có nói gì đi nữa, quả thực cũng giống một đôi tiểu phu thê đang cãi cọ vặt vãnh. Quýnh quáng như vậy, ngay cả vành tai cũng đỏ hồng.

Đang lo Phong Long lại tiếp tục hồ ngôn loạn ngữ, chợt có cứu tinh chạy đến. Một giọng nói trong trẻo, từ xa tới gần truyền vào trong tai.

“Bạch công tử, Bạch công tử, có tin tức rồi!” Hiểu Kiệt hiển nhiên chạy cực nhanh, loáng một cái giọng nói đã ở ngay ngoài cửa.

Bạch Thiếu Tình hoảng hốt, lo sợ nàng cứ thế xông thẳng vào sẽ nhìn thấy Phong Long. Phong Long cười cười, động tác nhanh như chớp, nhẹ nhàng búng một ngón tay trước mũi Bạch Thiếu Tình.

Bạch Thiếu Tình lập tức cảm thấy toàn thân buông lỏng, công lực phục hồi lại toàn bộ, biết trong ngón tay Phong Long có giấu giải dược, nhưng tốc độ khôi phục thần tốc như vậy, thực sự không thể tưởng tượng nổi, không biết là tà dược phương nào. Nhưng thời khắc này đã không còn cho phép Bạch Thiếu Tình suy nghĩ quá nhiều, hắn lập tức bật dậy khỏi giường, thuận thế lướt tới trước cửa, đứng thẳng trước mặt Hiểu Kiệt, ngăn không cho nàng bước vào trong phòng, hỏi: “Xảy ra chuyện gì, cuống cuồng như vậy?”

“Tiểu Mạc bảo ta đi thông báo…” Hiểu Kiệt ngẩng đầu, bỗng nhiên hét lên một tiếng, “Á!” Quay mặt đi chỗ khác.

Bạch Thiếu Tình cứ nghĩ Phong Long cũng theo ra cùng, trong lòng thầm kêu không xong, quay đầu lại nhìn, nhưng phía sau không một bóng người, mãi tới khi cúi xuống kiểm tra bộ dạng của mình mới bừng tỉnh ngộ, phát hiện bản thân trong lúc vội vội vàng vàng, vạt áo trước ngực đã mở ra một nửa, lộ xuất non nửa lồng ngực trắng ngần, tình sắc dâm mỹ nói không nên lời. Hiểu Kiệt mặc dù giả làm nam nhi, nhưng cũng là một nữ hài hàng thật giá thật, chẳng trách hù nàng sợ.

Bạch Thiếu Tình lập tức đỏ bừng cả mặt, chỉ có thể miễn cưỡng giả vờ trấn tĩnh, cười nói: “Nam nhân khi ngủ thường thích để y phục thoáng mát, ngủ cũng thoải mái hơn một chút, Hiểu Kiệt không biết sao?” Lại thấy đai lưng cũng đã bị giải khai, lỏng lẻo thắt trên người, không khỏi thầm mắng Phong Long một câu, sửa sang lại xiêm y cho tốt rồi mới hỏi: “Tiểu Mạc tìm ta có chuyện gì?”

Hiểu Kiệt len lén liếc hắn một cái, thấy hắn đã mặc lại y phục chỉnh tề, mới xoay mặt về đáp: “Có tin tức truyền tới từ dưới chân núi, nói là Phong Long đã biết chúng ta đang ở Thiếu Lâm tự bàn bạc việc thảo phạt Chính Nghĩa giáo, trong lòng đại nộ, tập hợp dư nghiệt định tới tàn sát Thiếu Lâm tự, hiện giờ rất nhiều cao thủ của tà giáo đang trên đường đến đây rồi. Sự tình khẩn cấp, các vị cao thủ của Đồ Long tiểu tổ đang tụ tập để thương thảo đối sách, Tiểu Mạc bảo ta khẩn trương chạy tới mời Bạch công tử qua đó.”

Bạch Thiếu Tình thầm nghĩ: làm gì còn đang trên đường, người đều đã trốn cả vào Thiếu Lâm tự rồi! Không biết Phong Long lại đang giở trò quỷ gì, hắn là người thấu đáo tỉ mỉ như vậy, nếu thật sự muốn tập hợp cao thủ lên Thiếu Lâm tự báo thù, gì có chuyện để lộ ra tin tức?

Bạch Thiếu Tình gật đầu nói với Hiểu Kiệu: “Ta biết rồi, ngươi đi nói với hắn, ta sẽ qua đó ngay.”

Thấy Hiểu Kiệt đi rồi, Bạch Thiếu Tình mới đóng cửa lại, cước bộ chợt ngừng trệ.

Trong phòng lạnh lùng vắng vẻ, chén trà đã uống cũng không còn trên bàn, giường đệm chỉnh tề ngăn nắp, không một chút dấu hiệu từng có khách nhân viếng thăm.

Nào có nửa điểm bóng dáng Phong Long?

Bạch Thiếu Tình đảo mắt nhìn khắp xung quanh một vòng, như dùng hết toàn lực để đánh vào khoảng không, cảm giác khó chịu nói không nên lời, nghiến răng nói: “Ngươi còn dám tới, ta liền chuẩn bị sẵn thuốc xổ ruột chờ ngươi.”

Lẳng lặng chờ một lúc lâu, trong lòng càng lúc càng trống rỗng, giậm chân một cái, hắn xoay người bỏ đi, ra khỏi sương phòng, hướng thẳng về phía chính điện mà cất bước.

Câu chuyện Bạch tam công tử lẻn vào tà giáo, dốc sức chiến đấu với Phong Long đã lan truyền ra khắp giang hồ. Thế rồi lại bất ngờ trở về, thần bí hiện thân trong đại hội Đồ Long, bỗng chốc trở thành trụ cột vững vàng của kế hoạch đồ long, như vậy liệu còn ai là không biết tới vị thế gia công tử đến từ võ lâm tứ đại gia tộc này?

Võ lâm nhân sĩ cất lời chào hỏi hắn cứ nối tiếp nhau không ngớt suốt dọc đường đi, ngay cả hòa thượng bình thường của võ lâm cũng kính ngưỡng hắn không sợ gian nguy, vì trừ ác mà gia môn bị hủy, đều chắp tay trước ngực nhường đường, thực sự là uy phong vượt ngoài dự liệu của Bạch Thiếu Tình.

Đi được nửa đường, liền chạm phải Tiểu Mạc đang vội vội vàng vàng quay về.

Tiểu Mạc vừa thấy Bạch Thiếu Tình liền kêu ầm lên: “Bạch công tử, huynh phải giúp ta nói một chút, lần này đối phó với dư nghiệt của Chính Nghĩa giáo tới xâm phạm, ta cũng muốn xuất thủ.”

“Ngươi công phu mèo cào như vậy, sao có thể ngăn địch?”

“Nhưng ta đường đường là hậu nhân của Tiêu gia nha,” Tiểu Mạc thấy Bạch Thiếu Tình lắc đầu, vội vàng nói: “Cho dù không thể đối phó với cao thủ, ít ra cũng có thể đối phó với mấy tên lâu la chứ hả? Hiếm khi nào không có nương ở bên cạnh mà còn gặp được đại chiến nữa nha! Bạch công tử, cứ quyết như vậy đi. Huynh tới đại điện trước, một lát nữa ta sẽ tới sau. Ài, Hiểu Kiệt thật là, ta mới nói một câu muốn đi tham chiến, nàng liền sa sầm mặt bỏ chạy mất dạng, cũng không biết chạy đi đằng nào rồi.” Vẻ mặt đau khổ hết nhìn đông rồi lại ngó tây.

Lúc này Bạch Thiếu Tình mới biết hắn chạy vội chạy vàng là đang đi tìm Hiểu Kiệt. Không quen nhìn tên dở hơi này nháo loạn, Bạch Thiếu Tình mím môi cười, lắc đầu tự mình đi tới chính điện.

Tới bên ngoài chính điện, chỉ thấy cả nghìn cái đầu đang nhấp nhô, chúng hào kiệt đều đã tới hơn phân nửa.

Tư Mã Phồn đứng trong cửa hướng về phía đám đông, hả hê mãn nguyện, tuấn lãng bất phàm, khiến người ta phải chú ý hết sức. Vừa thấy Bạch Thiếu Tình đi tới, y liền chạy ra nghênh đón, sảng lãng cười nói: “Tặc tử không mời mà tới, chúng ta nhất định phải đánh cho hắn tơi bời tan tác. Nghe đồn lần này Chính Nghĩa giáo xuất hết mọi cao thủ, tình thế nguy cấp. Nhưng võ lâm tứ đại thế gia chúng ta vì võ lâm mà hành nghĩa, dù chết cũng có xá gì? Bạch huynh đệ, ngươi nói có phải không?” Y vừa nói vừa duỗi tay ra.

Đó là một bàn tay trắng nõn mà lão luyện. Ngón tay thon dài, chải chuốt đến mượt mà lộ ra bàn tay lão luyện.

Bàn tay kia chầm chậm duỗi tới như thể bất lưu tâm, ưu nhã tựa một bài thơ mang theo vần điệu không xuôi tai. Ngoại trừ Bạch Thiếu Tình, chỉ e ai cũng sẽ cam nguyện để đôi tay như vậy thân thiết nắm trụ lấy mình.

Thế nhưng người mà đôi tay này đang hướng tới, lại chính là Bạch Thiếu Tình.

Bạch Thiếu Tình cười nhạt đáp: “Tư Mã huynh nói cực đúng. Bạch Thiếu Tình cả nhà đều đã mất, nếu có chết thì cũng chỉ là chuyện của một người, tỉnh lược di ngôn cũng được… Nếu Tư Mã huynh đã khẳng khái có ý niệm bồi cả tính mạng, vậy trước khi xuất chiến vẫn nên lưu lại cho người trong nhà một chút dặn dò thì hơn.” Vừa nói vừa phất tay áo né đi.

Tư Mã Phồn đã trúng một mũi đinh mềm, sắc mặt lại vẫn hoàn toàn bất biến, tiếp tục cười nói: “Bạch huynh đệ phí tâm lo lắng rồi. Biểu tẩu vẫn còn, Tư Mã gia không có Tư Mã Phồn thì đã sao? Việc hôm nay, Đồ Long tiểu tổ đang ở tiểu điện mật đàm trước, ta đặc biệt tới là để dẫn Bạch huynh đệ qua đó, thỉnh đi theo ta.”

Đi thẳng theo Tư Mã Phồn tiến vào bên trong, đằng sau cánh cửa đầu tiên, có mấy vị giáo chủ chưởng môn của mấy môn phái đang ngồi, sâu bên trong còn có những sương phòng nữa. Liên tiếp đi qua mấy gian phòng, trước cửa phòng nào cũng có những khuôn mặt nghiêm trang túc mục của tăng nhân đứng canh giữ, vào đến mấy cánh cửa sau, đã không còn thấy bóng dáng của người ngoài. Phật hương mờ mịt, đặc biệt thể hiện ra sự thanh tịnh trang nghiêm của chốn Phật môn.

Tiến vào cánh cửa cuối cùng, ngay cả tăng lữ đứng gác cũng không còn thấy. Duệ Trí đại sư của Thiếu Lâm tự, Thiên Cực đạo trưởng của Võ Đang, Phương Mục Sinh Phương chưởng môn của Hoa Sơn đều đã ngồi ngay ngắn trên ghế, ba người nhìn thấy Tư Mã Phồn và Bạch Thiếu Tình tiến tới, đều khẽ gật đầu.

Tư Mã Phồn cùng Bạch Thiếu Tình ngồi xuống hai chiếc ghế trống còn lại, năm người của Đồ Long tiểu tổ xem như đã tới đông đủ.

Duệ Trí đại sư trầm giọng nói: “Một trận đại hạo kiếp của võ lâm sắp sửa ập đến. Dư nghiệt của Chính Nghĩa giáo đang phóng tới Thiếu Lâm, các vị có kiến nghị gì?”

“Đánh giáp lá cà, sinh linh đồ thán.” Phương Mục Sinh thở dài: “Tà giáo rất nhiều cao thủ, sẽ là một trận huyết chiến. Nhưng người của giang hồ chỉ hành sự vì đại nghĩa, trận chiến này mặc dù nguy hiểm, cũng tuyệt đối không thể né tránh.”

“Bần đạo cũng nghĩ như vậy. Nghênh chiến cường địch, dùng mọi khả năng để đấu một trận, có thể sẽ diệt trừ được tà giáo. Cho dù phải trả giá bằng rất nhiều nhân mạng, cũng nhất quyết khiến cho tà giáo không gượng dậy nổi, không thể tiếp tục làm hại tới võ lâm.” Thiên Cực đạo trưởng cũng nói.

Chính Nghĩa giáo là cơn ác mộng không thể xua đi của võ lâm suốt trăm năm qua, rất nhiều võ lâm danh gia hoặc bang phái lớn nhỏ đắc tội với Chính Nghĩa giáo liền bị chúng giết sạch không còn một mống, chó gà cũng không tha, bị xóa tên mãi mãi trong võ lâm, gây thành rất nhiều võ lâm hạo kiếp. Võ lâm chính đạo mấy lần mở cuộc càn quét lớn, đều chết sạch không đường trở về. Từ đó có thể thấy, thực lực của Chính Nghĩa giáo thật sự sâu không thể lường.

Nghĩ tới đây, mọi người trên miệng đều hiên ngang lẫm liệt, nhưng trong lòng cũng đều không hẹn mà cùng lạnh lẽo. Môn hạ đệ tử kinh qua một trận chiến này, chỉ e sẽ phải thương vong quá nửa.

“Đấu trực diện thì còn sợ gì? Ta đang chờ để được liều mạng đây, cũng muốn địch thủ cùng chết.” Tư Mã Phồn nói: “Lo lắng nhất chính là, suốt trăm năm qua không biết Chính Nghĩa giáo đã âm thầm xếp sắp vào các đại môn phái bao nhiêu nội gián ác đồ, những người này nếu ở vào thời khắc mấu chốt mà ra tay độc hại đồng đạo, mới thật sự khó lòng phòng bị.”

Điểm này cũng chính là điểm mà đám Duệ Trí đại sư lo lắng nhất, đều nhíu mày gật đầu. Người trong Chính Nghĩa giáo thiện về giấu giếm tung tích, quỷ dị khó lường, ngay cả võ lâm minh chủ cũng có thể là giáo chủ của Chính Nghĩa giáo, huống chi là những người khác trong môn phái?

Thiên Cực đạo trưởng nói: “Tư Mã công tử nếu đã đề cập tới như vậy, hẳn là đã có phương pháp để đối phó.”

Tư mã Phồn điềm tĩnh thong dong, ưu nhã cười đáp: “Các vị võ lâm tiền bối đúng là dẫu cẩn thận mấy cũng có lúc sơ sót, có một người đã ẩn mình trong Chính Nghĩa giáo suốt nhiều năm, người quen thuộc nhất với những mánh khóe đê tiện của Chính Nghĩa giáo đang có mặt ở ngay đây, cần gì phải hỏi tới Tư Mã Phồn kém cỏi?”

Bạch Thiếu Tình thầm kêu không ổn, vừa nâng mắt lên nhìn, quả nhiên, ánh mắt của mọi người đều đã tập trung cả về phía mình.

Cảm giác được mấy vị cao thủ có lai lịch trong giang hồ cùng chú ý tới, không phải lúc nào cũng thoải mái, đặc biệt là khi sự chú ý của bọn họ là bởi vì cần một đáp án nào đó mà ngươi không thể cấp ra được.

Thiên Cực đạo trưởng khẽ ho một tiếng, “Bạch công tử…”

Lão còn chưa nói xong, Bạch Thiếu Tình đã bật cười.

Từ trước tới nay hắn vẫn luôn là một nam nhân rất anh tuấn, hắn biết làm thế nào để khiến nụ cười của mình càng thêm mê hoặc nhân tâm, hiện giờ, hắn đang sử ra một nụ cười mê hoặc nhân tâm nhất.

Đạm nhiên, nụ cười mỉm mang theo một tia chua xót cơ hồ không thể nhận ra.

Trong nháy mắt ấy, lời mà Thiên Cực đạo trưởng nói đã ngừng lại ngay tại chữ “tử” trong “Bạch công tử”. Thiên Cực dừng lời, sương phòng nho nhỏ nhất thời tĩnh lặng.

Một tiếng thở dài xuất ra từ đôi môi mỏng kia, âm tiết chầm chậm chảy từ bên trong, trầm lắng, như bọt sóng yên tĩnh, từng đóa từng đóa thủy hoa ưu sầu vỗ vào bờ biển.

Sau khi thở dài, Bạch Thiếu Tình mới nặng nề nói: “Ngày đó cùng Phong Long quyết đấu, nếu không phải Thiếu Tình vô năng, đã chẳng dẫn tới đại họa ngày hôm nay.”

Không chỉ ngữ khí nặng nề, mà cả biểu tình cũng nặng nề, tựa như ngay cả không khí xung quanh hắn cũng đang trở nên nặng nề, cơ hồ khiến bộ y phục trắng thuần như thần tiên kia cũng bị áp lực đè nén.

Mà ai cũng biết, người tự trách mình nặng nề như vậy, chính là một người có sự hi sinh to lớn, trong giang hồ chỉ có một mình hắn từng quyết đấu trực diện với giáo chủ của Chính Nghĩa giáo. Người như vậy, có ai mà trách cứ cho được.

Bởi vậy, Bạch Thiếu Tình vừa dứt lời, gần như tất cả mọi người trong sương phòng đều đồng thanh nói: “Bạch công tử không nên quá tự trách bản thân.”

“Nếu Thiếu Tình cẩn thận hơn chút nữa, cũng đã không bị Phong Long phát hiện, bị buộc phải cùng hắn quyết chiến. Nếu ta có thể mai phục thêm một khoảng thời gian, có thể đã điều tra được việc tà giáo xếp sắp người vào các đại môn phái…”

“Điều này sao có thể trách Bạch công tử?” Duệ Trí đại sư xướng một tiếng Phật hiệu. “Công tử vì muôn dân giang hồ…” Lời còn chưa nói hết, bỗng nhiên đã ngừng lại.

Không chỉ Duệ Trí đại sư ngừng lại, mà mọi người trong sương phòng cũng lập tức lộ ra thần sắc chú ý.

Tiếng bước chân truyền tới, dồn dập, lúc mạnh lúc nhẹ.

Người còn chưa tới cửa phòng, Duệ Trí đại sư đã ra lệnh cho tên đệ tử đứng canh ở cửa, “Để hắn tiến vào.”

Người còn chưa kịp tiến vào, Thiên Cực đạo trưởng đã bất thình lình đứng bật dậy từ trên ghế, bởi lẽ hắn đã nghe ra thân phận của người đang chạy đến.

Lúc hắn đứng dậy, cũng đồng thời thi triển thân pháp lao về phía cửa, bóng dáng thất tha thất thểu vừa đập vào mắt, hắn đã phóng tới trước mặt người nọ.

Thiên Cực rất quen thuộc với khuôn mặt của người nọ, nhưng nét mặt này lại khiến Thiên Cực cảm thấy thật xa lạ. Thiên Cực làm đồng môn với hắn hơn ba mươi năm, nhưng chưa từng thấy người sư đệ giỏi giang khôn khéo này có loại biểu tình mơ mơ hồ hồ như vậy, chạy như đang chạy trốn, rồi lại như sắp ngất đi.

“Sư đệ!” Thiên Cực tung người giơ hai tay về phía trước.

Bỗng nhiên có một đôi tay duỗi ra từ phía sau Thiên Cực.

Góc độ cánh tay kia duỗi ra thực sự quá mức gian xảo, Thiên Cực nghe thấy tiếng gió đằng sau lưng, liền tránh đi theo bản năng. Nhưng né tránh như vậy, đôi tay của mình cũng lập tức bị lệch về bên trái. Tựa hồ sớm đã đoán được Thiên Cực sẽ thay đổi chuyển động, một bàn tay vừa vặn chế trụ sau gáy của Thiên Cực, lại kéo giật phát nữa, Thiên Cực lập tức bị lùi về phía sau năm sáu bước.

Trong khoảng cách năm sáu bước ấy, sư đệ đồng môn vốn dĩ sẽ được Thiên Cực tiếp lấy đã ngã ầm xuống đất.

“Ngươi –” Thiên Cực giận dữ quay đầu lại, căm tức nhìn Tư Mã Phồn, “Ngươi làm gì thế hả?”

Tư Mã Phồn không nhanh không chậm đáp: “Cứu ngươi.”

“Cứu ta?”

“Địa Cực đạo trưởng đã bị trúng độc.” Tư Mã Phồn nói: “Là loại độc có thể truyền cho người khác.”

Thiên Cực quay đầu lại.

Địa Cực đã ngã lăn trên mặt đất. Võ công của hắn từ trước đến nay rất tốt, tốt đến không thể ngã sấp xuống như vậy được, nhưng hiện giờ hắn lại đang nằm trên mặt đất.

Hắn chẳng những nằm, mà hai mắt còn nhắm nghiền, tựa hồ đang ngủ say.

Một người mới nãy còn thất tha thất thểu chạy tới, không có khả năng lại lăn ra ngủ như vậy.

Thiên Cực khuỵu xuống bên cạnh Địa Cực, “Ta không nhìn ra hắn bị trúng độc.” Thiên Cực là tay lão luyện trên giang hồ, điều kiện cơ bản của một lão thủ giang hồ, chính là có kiến thức không tồi đối với độc dược.

“Đây là một loại độc dược rất hiếm thấy.”

Loại độc dược mà ngay cả tay lão luyện trên giang hồ cũng không nhìn ra được, đương nhiên là độc dược rất hiếm thấy.

Phương Mục Sinh hỏi: “Đây là độc gì?”

Tư Mã Phồn nguyên bản vẫn mỉm cười, trên mặt y luôn luôn duy trì nụ cười mỉm, nhưng lại hoàn toàn khác với nụ cười mỉm của Bạch Thiếu Tình, khuyết thiếu một phần quyến rũ, lại nhiều thêm một phần ung dung. Lúc này, mặt y bỗng trở nên ngưng trọng, “Tên của loại độc dược này, gọi là Lâm Li.”

“Lâm Li? Lâm Li của ‘lâm li tẫn trí’?”

“Không, Lâm của ‘lâm li tẫn trí’,” Tư Mã Phồn nghiêng đầu, nhìn về một hướng khác trong phòng, “Li của ‘Tống Hương Li’.”

Sắc mặt Bạch Thiếu Tình thời khắc này đã trắng bệch như tờ giấy. Từ khoảnh khắc hắn nhìn thấy rõ Địa Cực, sắc mặt đã trắng hơn so với bất kỳ thời điểm nào.

Tống Hương Li, ngoại trừ phu nhân của Bạch gia, không còn ai trong võ lâm sở hữu cái tên Tống Hương Li.

Mà ở nơi này ngoài Bạch Thiếu Tình, cũng không còn ai là có quan hệ với Bạch gia.

Bạch Thiếu Tình ngoài việc thừa nhận ánh mắt của mọi người, còn buộc lòng phải giải thích.

Thần sắc của Bạch Thiếu Tình so với Tư Mã Phồn còn ngưng trọng hơn. “Độc này quả thực có tên Lâm Li, là do một đại phu năm đó lưu lạc được tiên phụ thu lưu đã sở chế ra. Người đại phu lưu lạc này để báo đáp ân tình thu lưu của tiên phụ, đã đem phương pháp phối chế của độc dược tặng cho tiên phụ, mà tiên phụ vì muốn…” Hắn ngừng lại một chút, rồi mới tiếp tục nói: “Vì muốn đại nương vui vẻ, đã khảm lên đó một chữ trong danh tự của đại nương, đặt tên cho loại độc dược này là Lâm Li.” Hắn lại nói: “Về sau tiên phụ nói, suốt trăm năm qua Bạch gia chưa từng sử dụng loại độc này với ai, cũng không hi vọng ngày sau có con cháu sử dụng, bởi vậy dược này chỉ chế qua một lần, thử nghiệm dược hiệu rồi đem cất kỹ. Tiên phụ từng hạ nghiêm lệnh, không được phép dùng nó trên người kẻ khác.”

Duệ Trí hỏi: “Không biết độc tính của dược này thế nào?”

Bạch Thiếu Tình cực kỳ không muốn trả lời, nhưng cũng không thể không đáp. “Người trúng phải Lâm Li, tình trạng sẽ như ngủ say mê mệt, không có giải dược thì không thể tỉnh lại, cho dù cưỡng ép đổ thức ăn nước uống vào, tràng vị cũng sẽ chịu không nổi mà tự phun ra. Bởi vậy người trúng độc nếu không có giải dược, sẽ cứ thế mà chết đói.”

Duệ Trí cùng Thiên Cực và cả Phương Mục Sinh, đều không nén được thở phào nhẹ nhõm. Còn Tư Mã Phồn, cũng làm một bộ biểu tình thả lỏng như có như không.

Độc dược hiếm thấy trong chốn võ lâm, bình thường đều vô cùng ác độc.

Thần Sơn Vạn Nghĩ Thi, người trúng độc sẽ như bị vạn con kiến loạn cắn trên thân, lăn lộn kêu đau, hận không thể chết ngất đi.

Đường Môn Tiêu Hủy Câu, nếu dùng một đầu ngón tay nho nhỏ khẽ chạm vào, da thịt sẽ từ đầu ngón tay chầm chậm thối rữa, sau đó lan tới cổ tay, cánh tay, thân thể, người trúng độc sẽ phải nhìn da thịt trên thân thể mình rữa nát từng khối, rụng xuống, đến cuối cùng, tròng mắt cũng sẽ rữa nát rồi rơi xuống như một trái hồng.

So với những thứ đó, Lâm Li này mặc dù cũng là kỳ độc hiếm thấy, nhưng vẫn không thể xem là một loại ngạt độc.

“Nếu đã có phương pháp phối chế của độc dược, vậy nhất định cũng có cách điều chế giải dược chứ?” Thiên Cực nhíu chặt hàng lông mày. Sư phụ của hắn có mười mấy đệ tử, nhưng chỉ Địa Cực là bái sư cùng thời điểm với hắn.

Hắn ôn hòa nhìn Bạch Thiếu Tình, lại có chút lo lắng không kiềm chế được, như một thanh kiếm còn chưa rút ra khỏi vỏ, tựa hồ khiến người ta cảm thấy, chỉ cần nhận được câu trả lời khiến hắn không hài lòng, hắn sẽ lập tức rút thanh kiếm này ra.

Bạch Thiếu Tình ngay từ đầu đã chẳng thích vị chưởng môn Võ Đang này, nhưng bây giờ, hắn lại nổi lên một chút tán thưởng với Thiên Cực. Bạch Thiếu Tình rất ít khi khiến người mà mình tán thưởng phải thất vọng. Hắn gật đầu, “Có giải dược.”

Thiên Cực đại hỉ, đúng lúc này Tư Mã Phồn lại nhíu mày chen miệng vào, “Địa Cực đạo trưởng công lực thâm hậu, sau khi trúng độc vẫn còn cố sức liều mạng chạy tới đây, không biết hắn muốn báo cho chúng ta điều gì?”

Nét mặt của Thiên Cực liền trầm xuống, “Đáng giận, ngay cả một chữ hắn cũng chưa kịp nói.”

“Nếu đã có phối phương giải dược, vậy tất cả đều dễ xử lý rồi, chờ Địa Cực thí chủ tỉnh lại, liền có thể biết được rõ ràng.” Duệ Trí đang định niệm một tiếng Phật hiệu, lại phát hiện có chút bất thường — sắc mặt của Bạch Thiếu Tình vẫn nghiêm trọng như vậy.

Khuôn mặt trắng ngần anh tuấn, lại rất nghiêm trọng.

Duệ Trí nhịn không được liền hỏi: “Có phải Bạch thí chủ vẫn còn điều gì muốn nói?”

Bạch Thiếu Tình đáp: “Còn có một việc, một việc rất quan trọng.” Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về hướng mà Địa Cực đã chạy tới, “Chắc hẳn Địa Cực đạo trưởng là từ đại điện chạy tới đây!”

“Không sai.” Vấn đề này quả thực vô nghĩa, nhưng Duệ Trí đại sư vẫn rất nghiêm túc gặng hỏi: “Rồi sao?”

“Ban nãy lúc ta đi vào đây, thấy trước đại điện tụ tập rất nhiều võ lâm đồng đạo.”

Duệ Trí đại sư chậm rãi gật đầu, khi đầu của lão gật xuống lần thứ hai, bỗng nhiên toàn thân chấn động, tựa như cổ họng bị cái gì mắc nghẹn, ánh mắt mang theo sốt ruột cùng truy vấn bắn thẳng về phía Bạch Thiếu Tình.

“Đặc điểm lớn nhất của Lâm Li,” Bạch Thiếu Tình thành thực đáp: “Chính là tính truyền nhiễm đáng sợ của nó. Chỉ cần khẽ chạm vào người bị trúng độc, sẽ lập tức chìm vào mê man.”

Lời còn chưa dứt, mấy đạo thân ảnh đã phóng vút ra ngoài.

__Hết chương 2 – Quyển hạ__

Advertisements