Biên Bức – Chương 7 – Quyển hạ

Tác giả: Phong Lộng

Edit: Nguyệt Cầm Vân

Ở tiền điện đã thấy lố nhố hàng vạn cái đầu, cơ hồ người trong Thiếu Lâm tự đều chen hết cả vào đây.

Thi thể của Phương Mục Sinh đã rữa nát, bốc ra từng trận tanh hôi, đám môn hạ đệ tử đều quỳ bên cạnh, cúi đầu chảy lệ.

Thiên Cực cùng Địa Cực đứng trước thi thể của Phương Mục Sinh, vẻ mặt nghiêm túc, hàng lông mày nhíu lại thật chặt.

Bên cạnh bọn họ có đặt một chiếc ghế gỗ, người ngồi trên đó, cư nhiên là Tư Mã Phồn.

Sắc mặt Tư Mã Phồn tái nhợt, tựa hồ trên người còn đang mang thương, nhìn thấy Bạch Thiếu Tình, y lại mỉm cười đánh tiếng chào hỏi, “Bạch tam công tử.”

Bạch Thiếu Tình tiến về phía trước mấy bước, người xung quanh nhìn hắn lom lom đều dạt ra tạo thành một con đường.

“Tư Mã công tử,” Bạch Thiếu Tình đưa mắt đánh giá Tư Mã Phồn một lượt từ trên xuống dưới, mỉm cười nói: “Ngươi đã quay về?”

Tư Mã Phồn thở dài: “Đương nhiên ngươi hi vọng ta mãi mãi không thể quay về được nữa.”

Bạch Thiếu Tình lộ ra dáng vẻ kinh ngạc, “Ồ? Vì sao?”

“Bởi vì chỉ cần ta còn sống sót quay về, là có thể vạch trần bộ mặt thật của kẻ đã sát hại Duệ Trí đại sư và Phương chưởng môn.”

Bạch Thiếu Tình hỏi: “Vậy kẻ đó là ai?”

Hắn nhẹ nhàng hỏi lại một câu, tất cả mọi người trong đại điện đều ngừng thở, chờ đợi câu trả lời của Tư Mã Phồn. Cả Thiên Cực cùng Địa Cực và Thông Trí đại sư của Giới Luật viện trong Thiếu Lâm tự, cũng chăm chú nhìn về phía miệng của Tư Mã Phồn.

Tư Mã Phồn hé môi, bình tĩnh gằn ra hai chữ: “Là ngươi.”

Trăm nghìn ánh mắt, hoặc ngờ vực hoặc cả kinh, hoặc phẫn nộ hoặc tiếc hận, cùng bắn thẳng về phía Bạch Thiếu Tình.

Bạch Thiếu Tình nhìn sang Thiên Cực, sắc mặt Thiên Cực đã khó coi đến cực điểm.

Bạch Thiếu Tình cười hỏi: “Làm sao ngươi biết là ta?”

“Ta đã tận mắt chứng kiến.” Tư Mã Phồn nhìn chòng chọc vào Bạch Thiếu Tình, nói như trảm đinh chặt sắt: “Chính mắt ta đã nhìn thấy ngươi giết hại Phương chưởng môn.”

Toàn bộ đại điện xôn xao.

Đám người bên cạnh Bạch Thiếu Tình đều vô thanh vô tức lùi về phía sau ba thước.

Đám đệ tử đang khóc lóc bên xác Phương Mục Sinh bất chợt ngẩng phắt đầu lên, nhìn về phía Bạch Thiếu Tình, siết chặt nắm đấm.

Tiểu Mạc nén căng thẳng nuốt xuống hai ngụm nước miếng, nắm chặt tay Hiểu Kiệt, đứng sau lưng Bạch Thiếu Tình.

“Ta dám lấy thanh danh võ lâm của Tư Mã gia trăm năm ra thề, ta đã tận mắt nhìn thấy ngươi giết hại Phương chưởng môn.” Tư Mã Phồn trầm giọng nói.

Bạch Thiếu Tình chừng như không biết lời tố cáo này có bao nhiêu nghiêm trọng, cười lạnh hỏi: “Một khi đã như vậy, tại sao ngươi không lập tức hiện thân? Tại sao tới bây giờ mới mang theo thi thể của Phương chưởng môn cùng xuất hiện?”

Tiểu Mạc mặc dù liên tục bị Hiểu Kiệt dùng ánh mắt cảnh cáo, vẫn nhịn không được mà kêu lớn, “Đúng! Nếu ngươi đã tận mắt nhìn thấy, đương nhiên phải lập tức liều mạng với huynh ấy, hoặc chạy tới báo cho bọn ta biết, tại sao lại trốn lâu như vậy mới chịu xuất hiện? Rõ ràng là trong lòng có quỷ! Rõ ràng là ngươi… là ngươi…” Mặc dù lá gan hắn lớn, nhưng cũng biết lúc này rất nhiều võ lâm đồng đạo đang có mặt ở đây, chuyện đề cập tới lại là đại sự có liên quan tới tương lai của cả võ lâm, nói sai một chữ chính là vạn kiếp bất phục. Hắn nói đến mấy chữ cuối cùng, huyệt thái dương đập thình thịch, đầu lưỡi lại bắt đầu có chút cứng ngắc.

Hiểu Kiệt nắm tay Tiểu Mạc, dùng giọng nói trong trẻo để nối tiếp: “Rõ ràng ngươi mới là nội ứng của Chính Nghĩa giáo! Ngươi mới là hung thủ sát hại Duệ Trí đại sư và Phương chưởng môn! Thương tích trên người ngươi, nhất định là do hai người họ để lại!”

Tiểu Mạc vừa kích động lại vừa phấn chấn, liều mạng gật đầu nhìn Hiểu Kiệt, “Đúng! Đúng! Hiểu Kiệt, Hiểu Kiệt, ngươi thật là… Ha, ngươi thật sự rất…”

“Ngươi im miệng cho ta.” Hiểu Kiệt hung dữ trừng hắn, thấp giọng cảnh cáo.

Bạch Thiếu Tình lại vẫn cười đến phong lưu tiêu sái, mở miệng đáp: “Tư Mã công tử, ngươi nghi ngờ ta, ta cũng đang hoài nghi ngươi.”

Ánh mắt mọi người chuyển qua chuyển lại giữa Tư Mã Phồn và Bạch Thiếu Tình.

Hai vị này đều là nhân vật trác việt bất phàm, sinh ra trong võ lâm tứ đại gia tộc, mang trên mình võ công xuất quỷ nhập thần, lại đều là thành viên của Đồ Long tiểu tổ, cho dù có đánh vỡ đầu, cũng rất khó tưởng tượng thế gia đệ tử như vậy lại chịu đi làm nội ứng cho Chính Nghĩa giáo.

Nhưng hiện giờ hai người đang đối chọi gay gắt, đều chỉ điểm đối phương là người của Chính Nghĩa giáo, cũng chính là những gì mà mọi người đang được tận mắt chứng kiến.

Khóe miệng Tư Mã Phồn nhếch lên thành một nụ cười mỉm, y không nhìn Bạch Thiếu Tình mà quay sang nhìn Thiên Cực đạo trưởng. “Thiên Cực đạo trưởng, cái chết của Duệ Trí đại sư, ngươi cho rằng ai là hung thủ?”

Y biết sau khi Duệ Trí chết thì Thiên Cực là người đầu tiên chạy tới hiện trường, chắc chắn Thiên Cực biết trường kiếm cắm trên ngực Duệ Trí là của Bạch Thiếu Tình, vậy nên cố tình muốn để Thiên Cực bày tỏ thái độ trước.

Y nào biết Bạch Thiếu Tình sau khi trở về đã dùng mánh khóe, chiếm được lòng tin của Thiên Cực.

Thiên Cực trầm mặc một hồi lâu, mới mở miệng đáp: “Không có chứng cứ xác thực, ai cũng không thể tố cáo người khác là hung thủ.”

Tư Mã Phồn sửng sốt, nhìn về phía khuôn mặt chẳng chút sợ hãi của Bạch Thiếu Tình, biết mọi chuyện không tốt, lập tức đưa mắt nhìn mọi người xung quanh, trầm giọng nói: “Ban nãy Bạch công tử hỏi ta, nếu đã tận mắt nhìn thấy Phương chưởng môn bị hắn hạ độc thủ, vậy tại sao không lập tức vạch trần?”

Đây hiển nhiên là nghi vấn trong lòng tất cả mọi người, ai ai cũng nhìn về phía Tư Mã Phồn, chờ y nói ra đáp án.

Tư Mã Phồn chờ tới khi khắp điện không còn một chút thanh âm nào, mới chầm chậm bật hơi, để mọi người đều có thể nghe rõ giọng nói của y. “Từ trước tới nay Tư Mã Phồn vẫn luôn biết Chính Nghĩa giáo âm hiểm cay độc, mà chiếu theo tài ăn nói của Bạch tam công tử, nếu không có bằng chứng xác thực, cho dù ta có đứng ra chỉ điểm, cũng rất có khả năng sẽ bị cắn ngược lại. Bởi vậy, khi ta phát hiện Bạch Thiếu Tình chính là nội ứng của Chính Nghĩa giáo, ta không động thủ, mà chỉ lẳng lặng đi theo sau hắn.”

Lời giải thích này hợp tình hợp lý.

Tiểu Mạc nghe ngữ khí tự tin của y, trên trán toát đầy mồ hôi lạnh, hừ nói: “Có gì thì cứ nói thẳng ra đi, để ta xem ngươi sẽ vu oan hãm hại cho người khác thế nào.”

Ánh mắt lăng lệ của Tư Mã Phồn lãnh đạm quét qua Tiểu Mạc, lại thu liễm ánh nhìn, chầm chậm nói: “Khinh công của Bạch công tử rất cao cường, ta vất vả cực khổ bám theo suốt cả một buổi tối, mới phát hiện hắn xuống núi là để hội ý với một người. Người kia nói chuyện với Bạch công tử rất cung kính, gọi hắn là…” Y liếc nhìn Bạch Thiếu Tình, mỉm cười nói: “Biên Bức công tử.”

Chúng nhân lập tức xôn xao.

Biên Bức mấy năm trước đã sát hại vô số người, trộm học võ công của các nhà, đâm chọc hết thể diện của các đại môn phái, cư nhiên lại chính là Bạch công tử ngọc thụ lâm phong, phong thái phiên phiên này?

Sắc mặt Tiểu Mạc trắng bệch, thúc ruột Thái Hồ Ngọc Tiêu – Tiêu Chính Ngôn của hắn, cũng là táng mạng dưới tay Biên Bức, hắn cảm thấy sau gáy mình như bị nện xuống một búa, ngây ngốc nhìn Bạch Thiếu Tình.

Bạch Thiếu Tình vẫn bình tĩnh, hỏi ngược lại: “Ta thật muốn biết, Tư Mã huynh rốt cuộc đã tìm được chứng cứ xác thực gì, chứng minh ta là Biên Bức của Chính Nghĩa giáo?”

“Có nhân chứng.”

“Ồ.” Bạch Thiếu Tình nhẹ nhàng ứng một tiếng, nhìn như mạn bất kinh tâm, nhưng kỳ thực đáy lòng đã sôi sục.

Tư Mã Phồn cố tình dẫn mọi người tới đây, rồi vạch trần thân phận của hắn ngay tại trận, hiển nhiên đã sớm có sự chuẩn bị ổn thỏa. Lúc này, cho dù Bạch Thiếu Tình có vạch trần thân phận của Tư Mã Phồn, cũng chỉ bị coi là cắn ngược một hơi.

Đáng giận mình lại bất cẩn như vậy, dễ dàng rơi vào bẫy rập của Tư mã Phồn.

Hiện giờ khắp đại điện đều là người trong võ lâm, một khi hắn bị nhận định là Biên Bức, hậu quả không thể tưởng tượng được. Bị giết thì thôi không nói, chỉ e sẽ bị Tư Mã Phồn bắt sống, rồi phải trực tiếp chịu đựng sự lăng nhục của y.

“Chính là người mà ngươi đã cùng hội ý kia. Tư Mã Phồn học nghệ không tinh, không dám liều sống liều chết với Biên Bức công tử trước khi vạch trần được chân tướng của hắn, nhưng nếu muốn bắt một phân đàn chủ của Chính Nghĩa giáo, vẫn là có thể.”

Hiểu Kiệt cười lạnh nói: “Ngươi tùy tiện chộp ra một người, là cho rằng có thể vu oan giá họa sao?” Mặc dù nàng đang cười lạnh, nhưng thanh âm đã có chút run rẩy.

Tư Mã Phồn ôn hòa liếc nhìn nàng, mỉm cười nói: “Người này, không phải ai cũng có thể tùy tiện chộp tới để vu oan giá họa được.” Y vung tay lên, mấy tên tráng hán mặc phục sức gia đinh của Tư Mã gia liền tiến về phía trước, đem một bao tải lớn thả xuống mặt đất, vừa mở miệng bao ra, liền thấy từ bên trong nhô lên một cái đầu đen thui.

Người này bị phong bế huyệt đạo, mắt mở trừng trừng, liếc nhìn mọi người xung quanh một vòng, đường nhìn dừng lại trên người Bạch Thiếu Tình, nét mặt chợt biến đổi.

Đang đứng ở đây đều là những người từng trải giang hồ, lập tức biết người này quả thực nhận ra Bạch Thiếu Tình.

Bây giờ, đừng nói tới Thiên Cực, ngay cả sắc mặt của chính Bạch Thiếu Tình cũng trở nên khó coi vô cùng.

Tư Mã Phồn nói: “Sư Tử Hống của vị nhân huynh này, năm trước đã chấn vỡ tâm phế của Xuyên Vân Phong lão gia.”

“Sư Tử Hống?”

“Chẳng lẽ là…”

“Lôi Minh! Hắn là Sư Tử Hống Lôi Minh!” Một người thanh niên hơn hai mươi tuổi điên cuồng kêu lên đầy kinh ngạc, chen ra từ giữa đám người, trợn tròn mắt nhìn Lôi Minh lúc này đã bị phong bế huyệt đạo, dữ tợn cười nói: “Lôi Minh, cuối cùng ngươi cũng có một ngày như hôm nay, đồ chó độc của Chính Nghĩa giáo nhà ngươi, trả lại cho ta một nhà hai mươi hai nhân mạng mau!”

Phi thân bổ nhào tới, một chưởng đánh thẳng về phía đỉnh đầu của Lôi Minh.

Tư Mã Phồn nhoáng vụt người lên, mới một giây trước còn ngồi ở trên ghế, giây sau đã tới trước mặt người thanh niên nọ, bàn tay nhẹ nhàng lướt qua như vuốt ve cánh hoa, đã phong bế mấy đại huyệt của người nọ, nhẹ nhàng thả hắn xuống đất, lại vút thân ngồi trở về chỗ cũ.

Đến đến đi đi, bất quá chỉ trong thời gian một cái chớp mắt.

Mọi người còn đang khâm phục, Tư Mã Phồn đã bắt đầu thong thả nói: “Vị nhân huynh Lôi Minh này tội ác chất chồng, chính là đàn chủ phân đàn Giang Tây của Chính Nghĩa giáo. Nếu gã đã cùng Bạch Thiếu Tình hội ý, lại luôn miệng tôn xưng hắn là Biên Bức công tử. Vậy Biên Bức công tử không phải Bạch Thiếu Tình, còn có thể là ai?”

Ác danh của Sư Tử Hống Lôi Minh trên giang hồ rất đình đám, ai ai cũng biết gã là người của Chính Nghĩa giáo. Đem nhân chứng này ra, còn có lời gì để nói được nữa?

Ngàn vạn ánh mắt căm thù bắn thẳng về phía Bạch Thiếu Tình như những mũi kiếm.

Sau lưng hắn, đã có mười mấy tên cao thủ nhiệt huyết sôi trào, vô thanh vô tức di chuyển cước bộ, lặng lẽ đứng chắn trước cửa đại điện.

Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Thiếu Tình xoay chuyển, lạnh lùng liếc nhìn xung quanh.

Hắn là một người tự phụ, không thể chịu đựng sự khi nhục của Tư Mã Phồn, vạn nhất không địch lại được, lập tức tự đoạn kinh mạch.

Đáng tiếc, phương pháp đối phó với Tư Mã Phồn mà Phong Long đã đặc biệt phái Phong Nguyệt Nhi tới nói cho hắn biết, lại chẳng dùng được chút nào.

Dưới tình thế lúc này, cần gì Tư Mã Phồn phải đích thân động thủ?

Cho dù Bạch Thiếu Tình có một chưởng kết liễu Tư Mã Phồn, cũng chẳng trốn thoát được.

Không biết Phong Long đang ở nơi nào, hắn tính toán đủ mọi mưu kế, nhất định cũng không thể ngờ sự tình lại phát triển thành như vậy. Đến lúc này, cho dù có xếp đặt vào mười cái Phong Nguyệt Nhi hay Thủy Vân Nhi, cũng không bảo hộ được cho tính mệnh của Bạch Thiếu Tình.

Nhớ tới Phong Long, dòng ấm áp trong lòng chợt thăng lên, rồi lại cảm thấy bi thiết, tựa như bị hai dòng chảy cực nóng và cực lạnh, cùng đổ vào lục phủ ngũ tạng.

Thiên Cực giờ phút này đã không còn có thể tiếp tục im lặng. “Bạch công tử, xin hỏi ngươi có giải thích thế nào về việc này?”

Trải qua lần thí nghiệm trước, hắn đã tuyệt đối không còn nghi ngờ Bạch Thiếu Tình, chỉ cần Bạch Thiếu Tình có thể giải thích, hắn tình nguyện tin tưởng Bạch Thiếu Tình, chứ không nguyện tin tưởng Tư Mã Phồn.

Nhưng hắn đã thất vọng.

Bạch Thiếu Tình mím chặt môi, chỉ lạnh lùng nhìn Tư Mã Phồn.

Tư Mã Phồn thấy mọi người dàn sẵn thế trận, quây lấy Bạch Thiếu Tình vào giữa, cuối cùng cũng nhịn không được lộ ra thần sắc đắc ý, cười nói: “Bạch công tử, ngươi còn lời gì để nói được nữa?”

Bạch Thiếu Tình thầm vận nội lực, ngửa mặt lên trời bật cười một tràng dài, không nói câu nào, đôi mắt lấp lánh sáng ngời thần quang, phong thái của hắn trong khoảnh khắc ấy tựa như thần tiên đứng giữa đám người, tẫn hiển vẻ cô ngạo.

Mọi người thầm than đáng tiếc: một nhân vật như vậy, sao lại đi làm chó săn cho Chính Nghĩa giáo? Sao lại là Biên Bức công tử?

Chúng nhân trong đại điện nín thở vận khí. Nếu mỹ nam tử trước mặt thật sự là Biên Bức công tử của Chính Nghĩa giáo, vậy nhất định sẽ phải ác chiến một trận, nào có ai dám khinh suất?

Bầu không khí như bị đóng băng.

Toàn bộ đại điện đều tĩnh lặng, ngay cả âm thanh của một cây kim rơi xuống mặt đất cũng có thể nghe được rõ ràng.

Bỗng nhiên, một giọng nói cất lên đúng lúc này.

“Ta có lời muốn nói.”

Giọng nói này rất khẽ, rất dịu dàng. Nếu là ở trong đại điện chật ních người của ngày thường, cho dù thế nào cũng tuyệt đối không ai để ý đến. Thế nhưng lúc này đại điện lại tĩnh lặng đến cực điểm, bởi vậy nguyện vọng bỗng nhiên vang lên ấy, lại khiến người ta cảm thấy trong lời nói có sự trấn tĩnh cùng thong dong không gì sánh được, tựa như bên trong nhúm bông ẩn giấu tảng đá nặng tới nghìn cân.

Chủ nhân của âm giọng ấy vừa nói vừa bước ra từ sau đại điện. Dường như nàng đã đứng đó từ rất lâu, dường như nàng đã chờ đợi thời khắc có thể cất tiếng nói này từ rất lâu, vậy nên khi đến thời cơ thích hợp, nàng liền bình tĩnh lên tiếng, bình tĩnh cất bước, đi tới trước mặt mọi người.

Nàng đeo trên mặt một tấm hắc sa thật dày, vừa đi vừa dắt theo một nam hài.

Ban đầu mọi người còn chưa biết nàng là ai, nhưng vừa nhìn thấy nam hài đi cùng nàng, lập tức biết được thân phận của nàng.

Quả nhiên,Thiên Cực đạo trưởng liền cất tiếng hỏi: “Tư Mã phu nhân, ngươi có lời gì muốn nói?”

Tư Mã Phồn trù tính rất lâu, khó khăn lắm mới tìm được cơ hội để đối phó với Bạch Thiếu Tình, tuyệt đối không thể khoan nhượng cho bất kỳ biến cố nào xảy ra. Nhưng y vừa thấy người nọ tới, cũng chỉ có thể tâm không cam tình không nguyện mà đứng lên, cung cung kính kính nói: “Biểu tẩu, tẩu xem, mối thù lớn của biểu ca cuối cùng cũng có hi vọng được báo rồi. Hôm nay võ lâm đồng đạo đều ở đây, tẩu muốn nói gì, xin cứ nói thoải mái đi.”

Nếu y đã đứng dậy, hiển nhiên Tư Mã phu nhân liền ngồi xuống.

Ngồi nghiêm chỉnh, tay phải dắt theo cốt nhục của Tư Mã Thiên.

Tất cả mọi người đều đang chờ nàng nói, nhưng người góa phụ của Tư Mã Thiên này, hiện tại trên danh nghĩa chính là người quản lý của Đa Tình Lâm, lại không vội mở miệng. Nàng đảo mắt nhìn quanh đại điện một vòng, mâu quang chuyển tới gương mặt xám ngoét của Lôi Minh, thoáng dừng một chút, chuyển tới Bạch Thiếu Tình đang bị tầng tầng vây khốn, thoáng dừng một chút, lại chuyển tới Tư Mã Phồn đang cung cung kính kính đứng bên cạnh.

Cuối cùng, ánh mắt nàng chầm chậm lướt qua khuôn mặt của đám Thiên Cực, Địa Cực, Thông Trí đại sư… rồi dường như mới yên tâm mà xác nhận: “Tất cả mọi người đều ở đây rồi.”

“Phải! Tất cả mọi người đều ở đây rồi.” Tư Mã Phồn liếc nhìn người biểu tẩu cẩn trọng nội liễm của mình, suốt thời gian qua nàng không hề hỏi gì tới ngoại sự. Y nhỏ giọng nói: “Biểu tẩu có lời gì?”

Tư Mã phu nhân lại quay đầu đi, ngoảnh mặt về phía nam hài mà nàng đang dắt trong tay, cất giọng nói: “Thụy Nhi à, những người ở đây, có một vài người con nhất định phải nhận biết được. Vị này là Thiên Cực đạo trưởng và Địa Cực đạo trưởng, là danh túc (1) của Võ Đang, lòng dạ khẳng khái bộc trực, đối nhân xử thế hồn hậu. Thông Trí đại sư của Giới Luật viện, võ nghệ cao cường, tinh thông Phật pháp, nếu lầm đường lạc lối, có thể xin hắn chỉ giáo. Vị công tử mặc bạch y đang đứng ở chính giữa kia, họ Bạch tên Thiếu Tình, xuất thân từ võ lâm đại tộc, hành sự thẳng thắn không quanh co, kiên cường bất khuất, là một vị đại đại anh hùng…”

Mọi người âm thầm kinh ngạc. Tư Mã phu nhân đứng sau điện nãy giờ, hẳn là đã nghe rõ ràng mọi việc rồi chứ, sao lại khen ngợi Biên Bức công tử? Nhưng trong đại điện hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có Tư Mã phu nhân đang nhẹ nhàng nói chuyện với ái tử, ngữ điệu dịu dàng ấm áp, rõ ràng không ai có ý cắt ngang, chỉ một mực vểnh tai nghe nàng nói tiếp.

“Còn người đang đứng trước mặt con này…” Tư Mã phu nhân xoay chuyển tầm mắt, dừng lại trên người Tư Mã Phồn, ngữ khí chợt trở nên lãnh liệt, “Hắn chính là đại ác nhân đã sát hại phụ thân của con, Chính Nghĩa giáo Biên Bức.”

Câu cuối nàng nói nghiến răng nghiến lợi, cực cùng bi phẫn, mọi người nghe được đều giật nảy mình, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Tư Mã Phồn không kịp đề phòng, cả kinh nói: “Biểu tẩu, tẩu thế này là sao?”

Y chầm chậm tiến về phía trước một bước, trước mắt chợt có một bóng đen nháng lên, Thiên Cực đạo trưởng đã dịch chuyển vị trí, tiến tới đứng cạnh Tư Mã phu nhân, trầm giọng nói: “Tư Mã công tử, xin để Tư Mã phu nhân được nói tiếp.”

Địa Cực cũng khẽ động thân mình, đứng sang phía bên kia của Tư Mã phu nhân.

Tư Mã phu nhân nhìn chằm chằm vào Tư Mã Phồn: “Ta vẫn luôn không dám nói, thủ đoạn của ngươi quá mức lợi hại, ta có chết cũng không luyến tiếc, nhưng còn Thụy Nhi thì biết phải làm sao? Mối thâm thù của phu quân biết phải làm sao? Ta vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng, làm như cái gì cũng không biết, chính là để đợi tới ngày hôm nay. Ta muốn nói ra trước mặt tất cả võ lâm đồng đạo, ta đã tận mắt nhìn thấy ngươi sát hại phu quân của ta, ngươi nhân lúc ta không để ý, đã ấn lên ngực hắn một chưởng, e sợ hắn còn chưa chết, lại rút kiếm đâm hắn. Ngươi cười nhạo với thi thể của hắn, nói ngươi chính là Biên Bức, Đa Tình Lâm từ nay về sau chính là của ngươi. Hừ, ngươi cứ nghĩ ta đang ở trong hoa viên ngắm trăng, làm sao ngươi biết trong Đa Tình Lâm có bao nhiêu đường hầm bí mật? Tư Mã Phồn, ngươi thật hung ác!”

Từng từ từng chữ nàng nói dường như đều được gằn ra từ kẽ răng, không ngừng cười gằn, cười đến lúc sau, toàn bộ thân thể đều khẽ run rẩy.

“Ngươi lòng dạ thâm hiểm, cố tình đưa ta tới Thiếu Lâm tự. Ngươi cho rằng ta chỉ là một nữ nhân yếu ớt vô dụng, sao có thể ngờ được ta vẫn luôn ở bên cạnh lạnh lùng theo dõi những tội ác của ngươi? Đêm ấy ta lén thấy ngươi giả trang làm một bạch y công tử đi ra ngoài, liền biết ngươi lại chuẩn bị động thủ. Quả nhiên, Duệ Trí đại sư đã chết, Phương chưởng môn mất tích, Bạch công tử mất tích. Nhưng ta vẫn không thể nói, ta nghiến chặt răng, chưa đến thời điểm cuối cùng, một chữ cũng không thể nói.” Nói xong từ cuối cùng, nàng cắn chặt môi dưới, một vệt máu tươi thấm ra lớp mạng che mặt thật dày, mặc dù là hắc sa nên không nhìn ra màu sắc, nhưng trong mắt mọi người, đó lại là sắc đỏ thẫm khiến người ta phải lạnh lẽo con tim.

Còn có sự chỉ điểm của ai, hùng hồn và hữu lực hơn so với lời nói của quả phụ Tư Mã Thiên?

Đám người vây quanh Bạch Thiếu Tình đã chầm chậm dịch chuyển, tiến về phía Tư Mã Phồn.

Thiên Cực và Địa Cực vận công chờ phát động, đề phòng y nảy sinh ác tâm, bất ngờ hạ sát thủ với Tư Mã phu nhân.

Không ai còn đặt nhân chứng Lôi Minh kia ở trong lòng, bởi lẽ nếu Tư Mã Phồn thực sự là Biên Bức, vậy hi sinh một phân đàn chủ của Chính Nghĩa giáo để hãm hại thành viên của Đồ Long tiểu tổ, có tính là gì đâu?

Thông Trí đại sư niệm một tiếng Phật hiệu, rũ mi nói: “Tư Mã công tử, ngươi có lời gì muốn biện bạch không?”

Tư Mã Phồn tự nhiên đưa mắt nhìn quanh, cười nói: “Đại sư, ngươi xem ta…” Nói đến nửa chừng, bỗng nhiên xuất chưởng, đánh vào mạng sườn của Thông Trí đại sư.

Thông Trí đại sư mặc dù sớm đã có đề phòng, nhưng không biết công phu của Tư Mã Phồn lại mạnh mẽ đến vậy, loạng choạng lui về phía sau mấy bước, phun ra một ngụm máu tươi.

Động thái cực nhỏ, lập tức tác động tới toàn cục.

Khắp đại điện như bị cuồng phong bất ngờ ập tới, mọi người cơ hồ xuất thủ cùng một lúc.

Tư Mã Phồn đánh úp một chưởng thành công, thân mình xoay chuyển, lướt về phía tây có hàng rào phòng thủ yếu nhất, thuận tay đánh ngã hai tăng lữ của Thiếu Lâm tự, túm lấy người thanh niên ban nãy vừa bị y phong bế huyệt đạo đặt dưới đất, ném về phía mấy người đang bổ nhào tới.

Chúng nhân bùng lên lửa giận, vội vàng thu quyền chưởng và đao kiếm, đỡ lấy người bị lấy làm lá chắn ném ra giữa không trung kia, lại bất ngờ phát hiện thanh niên ấy đã thất khiếu đổ máu (2), sớm không còn hơi thở, mặt đen như cục than, cực kỳ quỷ dị.

Tiếp được thi thể của người thanh niên ấy chính là Hòe nhị ca, tính tình hắn niềm nở, thích nhất là được kết giao với người trẻ tuổi, mắt thấy người huynh đệ mới một tiếng trước còn thân thiết trò chuyện với mình, bây giờ đã không còn hô hấp, vừa bi vừa phẫn, gầm rống: “Mọi người xông lên a! Giết tên tiểu…” Bỗng nhiên hai chân mềm nhũn, chao đảo ngã xuống, mấy người phía sau cũng không chống đỡ được tay chân, ngã lăn xuống đất như trái hồ lô.

Thiên Độc là người có nhiều nghiên cứu về độc vật nhất, nhận biết được lợi hại, lập tức lớn tiếng nhắc nhở, “Mọi người cẩn thận, tên súc sinh này đã dùng phương pháp truyền độc lên thi thể, tuyệt đối đừng tùy tiện đỡ lấy thứ gì được ném ra từ tay hắn!”

Mọi người lại càng phẫn nộ, quát ầm lên: “Thứ mà tên Tư Mã Phồn này luyện không phải võ công chính phái!”

Tư Mã Phồn bật cười ha hả, cuồng ngạo nói: “Cho các ngươi xem cái gì gọi là võ công chính phái.”

Y lấy tay làm đao, vận khí chém xuống, bỗng nhiên một tiếng hét thảm vang lên, Tưởng Lực Thần vốn nổi tiếng với cánh tay sắt đã bị y chém đứt tay phải, đang đau đớn lăn lộn trên mặt đất, máu từ vết thương xối ra không ngừng, thấm đẫm cả y phục, chỉ trong nháy mắt đã biến thành một huyết nhân.

Tất cả mọi người đều cảm thấy khiếp sợ.

Bạch Thiếu Tình cũng rùng mình. Đương nhiên hắn biết Tư Mã Phồn đang thi triển Hoành Thiên Nghịch Nhật Công, thế nhưng tại sao võ công của Tư Mã Phồn bỗng nhiên lại tăng cao như vậy?

Kỳ thực, có một chuyện mà Phong Nguyệt Nhi đã đoán sai.

Tư Mã Phồn không hề dùng một kiếm để kết liễu Phương Mục Sinh, sự thực là y đã bắt sống Phương Mục Sinh. Tuổi tác của Phương Mục Sinh mặc dù khá lớn, diện mạo cũng tầm thường, nhưng võ công mà hắn tu luyện lại vừa khéo theo đường dương cương, có bảy tám phần tương tự với Hoành Thiên Nghịch Nhật Công, mấy chục năm công lực thâm hậu trên người cũng không phải chuyện đùa.

Tư Mã Phồn bị Bạch Thiếu Tình dùng Đồ Long kiếm đả thương, tự biết cần phải mau chóng chữa thương, nào còn quan tâm được Phương Mục Sinh có phải thiếu niên mỹ mạo hay không? Bởi vì bắt giữ Phương Mục Sinh, nên y phải ẩn náu mấy ngày, ngoại trừ chuẩn bị cho việc hãm hại Bạch Thiếu Tình, tất cả thời gian công sức còn lại đều dùng để thải dương bổ âm. Nếu đám đệ tử của Phương Mục Sinh mà thoát hạ trường khố của Phương Mục Sinh ra nhìn, nhất định sẽ giận đến nổ phế, từ nay về sau không còn mặt mũi nào gặp người ngoài.

Tới khi y quay về Thiếu Lâm tự, nội thương đã được chữa khỏi hoàn toàn, dựa vào công lực cả đời của Phương Mục Sinh, võ học còn tăng tiến thêm một bước thật dài.

Tư Mã Phồn dùng một chiêu hù họa chúng nhân, lại cười vang ha hả, nhưng trong lòng cũng biết hai tay không thể địch lại chúng quyền, nếu người trong điện bất chấp sống chết cùng nhau quây lên, vậy công lực có cao đến mấy cũng phải bỏ mạng ở trong này. Giữa lúc suy nghĩ, thân mình đã khẽ động, hai tay chưa từng ngừng nghỉ, soàn soạt bổ xuống, lại có mấy võ lâm nhân sĩ võ công bình thường kêu lên thảm thiết, ngã ngửa ra ngoài.

“A!”

“Tư Mã tiểu tặc… A!”

Bạch Thiếu Tình hừ lạnh một tiếng, dời chân định đi ngăn chặn Tư Mã Phồn, bỗng nhiên bên trái lại có một đôi tay vừa mềm vừa trắng duỗi ra, ghì mạnh lấy hắn.

Bạch Thiếu Tình cứ nghĩ là nội ứng do Tư mã Phồn giấu vào, không chút nghĩ ngợi, hất tay đánh tới một chưởng. Ánh mắt vừa chạm đến đối phương, lại thấy chính là Thủy Vân Nhi đã dịch dung nhưng ánh mắt vẫn đang thoăn thoắt loạn chuyển. Bạch Thiếu Tình sao có thể không nhận ra ánh mắt của nàng? Vội vàng thu hồi chưởng lực.

Thủy Vân Nhi lộ ra nụ cười quỷ dị, khẽ giọng nói: “Công tử, bây giờ vẫn chưa phải thời điểm đâu!”

Mọi người trong điện đều đặt hết sự chú ý vào Tư Mã Phồn, không ai quan tâm tới động tĩnh bên cạnh.

Bạch Thiếu Tình tức giận nói: “Đây là lúc để chơi đùa sao?”

Ngoảnh đầu lại nhìn về phía trung tâm, biến cố lớn chợt nảy sinh, đã quá muộn rồi.

Chỉ trong nháy mắt, Tư Mã Phồn đã phi đi được mấy thước, Thiên Cực đạo trưởng gắng hết sức dùng kiếm đâm tới. Chẳng ngờ Tư Mã Phồn không tránh không né, cánh tay chỉ hút kéo một chút, lập tức có tên đệ tử Võ Đang bên cạnh không kịp phản ứng bị kéo tới trước người, lại dùng tay đẩy một cái, tên đệ tử kia liền bay thẳng về phía Thiên Cực đạo trưởng.

Thiên Cực đạo trưởng điên cuồng trợn trắng mắt, nhưng toàn thân công lực của hắn đã dồn hết vào một kiếm này, sao còn thu hồi lại được? Chỉ có thể trơ mắt nhìn đệ tử nhà mình đâm thẳng về phía mũi kiếm của chính mình.

Địa Cực đã bổ nhào tới bên cạnh Tư Mã Phồn, nhìn thấy vậy liền hét lớn: “Hảo tặc tử!” Dồn toàn lực xuất chưởng, đánh cho kiếm của Thiên Cực đạo trưởng lệch đi, còn chưa kịp quay đầu lại, một bàn tay lạnh như băng đã vô thanh vô tức ấn lên lưng mình, nội công phun trào, như biển lửa ngập trời mãnh liệt úp tới, thiêu đốt đến lục phủ ngũ tạng như muốn cháy hết thành tro bụi.

Địa Cực đạo trưởng điên cuồng rống lên một tiếng, hai đầu gối như bị người đồng thời chặt đứt, lảo đảo quỵ xuống.

“Sư đệ!” Thiên Cực đạo trưởng khản giọng hét lên, bổ nhào về phía trước, tiếp lấy Địa Cực đang ngã xuống đất.

“Ha ha ha ha!” Tư Mã Phồn nhất chiêu đắc thủ, đã đoạt được lợi thế, cười gằn nói: “Biểu tẩu, mượn chất nhi dùng một chút.”

Nét mặt đầy ngoan độc, duỗi tay ra túm lấy đứa con độc đinh của dòng họ Tư Mã đang được Tư Mã phu nhân ôm chặt trong lòng.

“Thụy Nhi!” Tư Mã phu nhân kinh sợ đến hoa dung thất sắc, ngọc chưởng xuất ra toàn lực. Làm gì có chuyện Tư Mã Phồn đặt nàng vào mắt? Tay áo y vung lên, lực đạo hùng hậu ập về phía nàng như bài sơn đảo hải, chấn nàng đến mắt mũi xuất huyết, ngã xuống khỏi ghế.

Thông Trí điều tức trong chốc lát, vừa đúng lúc mở mắt ra, phẫn nộ quát: “Chớ đả thương người.” Tiếc rằng trên người lão có thương, cự ly lại quá xa, phi tới cũng không còn kịp.

Mọi người trong điện đang chém giết đấu đá cùng Tư Mã Phồn, bất quá chỉ trong một cái chớp mắt, đã thấy Tư mã Phồn phóng tới trước ghế, thấy y duỗi tay ra chụp về phía Tư Mã Thụy, liền rần rần kinh hô: “Dừng tay!” Đều ầm ầm xông lên.

Tư Mã Phồn đứng trên thềm, chế trụ yết hầu của Tư Mã Thụy, đẩy nó về phía trước, trầm giọng quát: “Không muốn nó chết thì mau dừng tay hết cho ta!”

Y vận khí đan điền, một tiếng quát khẽ này hệt như tiếng sấm ầm vang, rung chấn đến màng tai mọi người phải ong ong tác hưởng.

Tư Mã Thụy mặc dù chỉ là một hài tử tám tuổi, nhưng lại là huyết mạch của Tư Mã gia, một trong tứ đại gia tộc võ lâm, là chủ nhân tương lai của Đa Tình Lâm. Mọi người mới nãy còn quyền cước đao kiếm đánh đánh giết giết, chỉ trong chớp mắt đã thấy đối tượng bất ngờ biến thành tiểu hài tử này, đều cả kinh thất sắc, hoảng hốt thu quyền thu chưởng, dời đao dịch kiếm, lùi vội về phía sau.

Đại điện mới nãy còn đầy tiếng thét gầm cùng quyền phong lẫm liệt, thoáng chốc đã biến thành một mảnh yên tĩnh tử tịch.

Tư Mã phu nhân ngẩng đầu lên, phát hiện nhi tử đã nằm trong tay Tư Mã Phồn, kinh hách đến thất hồn lạc phách, thê thiết kêu lên: “Thụy Nhi!”

Đang định nhào tới, lại bị Thiên Độc ở bên cạnh túm lại, thấp giọng nói khẽ: “Tư Mã phu nhân, lúc này không nên vọng động.”

“Kẻ nào dám xông lên, ta lập tức một chưởng kết liễu nó!”

Thông Trí niệm một tiệng Phật hiệu, trầm giọng nói: “Tư Mã thí chủ, Tư Mã tiểu công tử dẫu sao cũng có huyết thống ruột thịt với ngươi. Thí chủ đã gây nhiều nghiệp chướng, sao còn nhẫn tâm chuốc thêm tội nghiệt nặng nề nhất đó là sát hại thân nhân?”

Mọi người trên đại điện chết mặc chết, thương mặc thương, đều âm thầm đứng vận kình khí, hung tợn trừng nhìn nhất cử nhất động của Tư Mã Phồn, chờ thời cơ xuất thủ.

Tư Mã Phồn nói: “Các ngươi cho ta một con đường sống, ta liền tha cho nó một con đường sống.”

Tư Mã phu nhân vội la lên: “Đừng làm hại Thụy Nhi! Đừng làm hại Thụy Nhi!”

Hỗn Lang cùng Tưởng Lực Thần là huynh đệ kết bái, thấy nghĩa huynh phải chịu thảm cụt tay, hai mắt đỏ au, nghiến răng gầm rống: “Con mẹ ngươi, hôm nay nếu buông tha cho ngươi, ta liền là con chó! Ngươi tội ác chất chồng, cho dù có bồi thượng một tính mạng vô tội, hôm nay lão tử cũng phải kết liễu ngươi! Mọi người xông lên a, thằng nhãi này võ công cao cường, hôm nay mà thả cho nó đi, mai sau không biết còn có bao nhiêu người phải chết trong tay nó!”

Suy nghĩ trong lòng gã cũng chính là suy nghĩ của đại đa số, mọi người đều thầm nghĩ: mặc dù Đa Tình Lâm là thánh địa võ lâm, nhưng hôm nay nếu thả cho tên Tư Mã Phồn này đi, ngày sau không biết lại có thêm bao nhiêu người phải chịu độc thủ của y. Nếu có thể trừ khử tai họa này, phải hi sinh một nhân mạng xem ra cũng đáng giá. Không khỏi đều lặng lẽ dịch chân về phía trước từng bước, quây lấy Tư Mã Phồn càng chặt hơn.

Tư Mã phu nhân thấy vậy, phi thân tới chắn trước mặt mọi người, lạnh giọng cảnh cáo: “Ai dám làm tổn thương tới Thụy Nhi của ta, liền là tử địch không đội trời chung của Đa Tình Lâm!” Hắc sa trên mặt nàng rung rung, từ trong ánh mắt bắn ra hàn ý lạnh thấu xương, quét nhìn khiến mọi người đều phải rùng mình sợ hãi.

Trong lòng Tư Mã Phồn thầm nắm chắc, cười nói: “Các vị anh hùng muốn giết hậu nhân của Tư Mã gia, cứ việc xông lên đi. Tư Mã gia là võ lâm đại tộc trăm năm hiển hách, nhưng hôm nay mầm non huyết mạch mới tám tuổi đã bị chặt đứt trong tay các vị, ha ha, từ nay về sau, các vị chính là vô cùng nở mày nở mặt trên giang hồ rồi! Ha ha, ha ha.”

Võ lâm nhân sĩ trong điện muốn tiến hay lùi đều không được, vừa hận vừa cáu, chửi bới ầm lên.

“Lão tử quyết không nhường đường, giằng co cùng ngươi đấy! Để xem ngươi có nắm giữ tiểu tử này suốt mười ngày không ăn không uống được không?”

“Tư Mã Phồn, là hảo hán thì mau buông tiểu hài tử ra, lại đây đánh tiếp một trận!”

“Có dũng khí thì thống thống khoái khoái, quyết sinh quyết tử một trận!”

“Ngươi căn bản không phải người của Tư Mã gia! Tư Mã gia sao có thể dưỡng ra một tên nghiệt chủng như ngươi? Tiểu nhân đê tiện!”

Tư Mã Phồn từ xưa tới nay tự phụ, thấy mọi người chửi bới càng lúc càng khó nghe, giận tím mặt nói: “Hoành Thiên Nghịch Nhật Công của ta đã tới tầng thứ tám, nếu luận về một đối một, làm gì có chuyện đám vô năng tiểu tốt các ngươi có cửa thắng.”

Mọi người nghe thấy khẩu khí kiêu ngạo của y, lại càng gầm lên giận dữ, ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà y, nhưng cũng biết võ công của y thực sự lợi hại, đều không dám mở miệng khiêu chiến.

Bỗng nhiên, một giọng nói trong trẻo êm tai chợt vang lên, “Ta tới cùng ngươi đấu một trận, một đối một.” Từ giữa đám ngươi nổi lên một đóa bạch vân, mọi người chợt thấy trước mắt hoa lên, Bạch Thiếu Tình đã đứng trước mặt Tư Mã Phồn, chắp tay sau lưng, biểu tình lãnh liệt nhưng tuấn mỹ đến cực điểm.

Tư Mã Phồn thấy hắn ngọc thụ lâm phong, da dẻ mịn màng, trong lòng vừa ngứa ngáy lại vừa căm hận, cười gằn nói: “Ngươi dám cùng ta một đối một?”

“Đã thành cục diện bế tắc, còn có thể thế nào? Ngươi thả Tư Mã tiểu công tử ra, chúng ta quyết đấu một trận công bằng.” Bạch Thiếu Tình rút kiếm, hiên ngang nói: “Sinh tử cùng cược, nếu ngươi thắng, liền để cho ngươi đi.”

Tư Mã Phồn bật cười ha hả: “Ngươi tưởng ta là hài tử ba tuổi sao? Thả Tư Mã Thụy ra rồi, cho dù ta thắng được ngươi đi chăng nữa, làm gì có chuyện bọn chúng để ta đi?”

Bạch Thiếu Tình lạnh lùng nhìn y, đôi mắt sáng lấp lánh như hai vì sao, đặt kiếm ngang cổ tay mình rồi cắt qua, máu tươi uốn lượn nhỏ xuống, hắn nói rõ từng chữ: “Bạch Thiếu Tình ta ở đây lập thệ, hôm nay cùng Tư Mã Phồn đơn đấu, sinh tử tự gánh. Nếu có người sau khi Tư Mã Phồn thắng mà cản trở hắn rời đi, khiến ta vi phạm lời thề, cho dù Thiếu Tình có chết, cũng quyết hóa thành ác quỷ, đòi cho được tính mạng của kẻ ấy.”

“Cũng là địch nhân của Đa Tình Lâm ta.” Tư Mã phu nhân lạnh lùng nói.

Bạch Thiếu Tình lập xuống lời thề, quay đầu sang nhìn Thông Trí đại sư, hỏi: “Đại sư có thể làm chứng không?”

Thông Trí đại sư vừa được tận mắt chứng kiến võ công lợi hại của Tư Mã Phồn, thực sự cũng không quá tin tưởng vào Bạch Thiếu Tình, nhưng lão là người xuất gia có lòng từ bi, hiển nhiên cũng muốn cứu thoát Tư Mã Thụy mới tám tuổi trước, Tư Mã Phồn thực ra để sau này truy đuổi tiếp cũng chưa muộn. Vả lại Bạch Thiếu Tình cũng là người thông minh, dám đưa ra lời khiêu chiến, hẳn là cũng có nắm chắc ít nhiều, bởi vậy lão liền chắp tay nói: “Thiếu Lâm tự nguyện làm chứng.”

Bạch Thiếu Tình đưa mắt nhìn Thiên Cực.

Thiên Cực ôm Địa Cực bị trọng thương trong lòng, liếc nhìn sắc mặt tái xám của Tư Mã Phồn, trầm giọng nói: “Phạm vi chỉ trong Thiếu Lâm tự, ra khỏi Thiếu Lâm tự, không ai có thể ngăn cản người của Võ Đang ra tay.”

Tư Mã Phồn âm thầm kinh hỉ. Dựa vào võ công của y, còn sợ ai trả thù? Võ lâm tứ đại gia tộc, Phong – Từ xem như đã không còn, hiện giờ hai nhà Bạch – Tư Mã đều lập xuống lời thề, lại có Thiếu Lâm tự cùng Võ Đang làm chứng, còn kẻ nào dám can thiệp vào?

Mọi người mặc dù cảm thấy buông tha cho Tư Mã Phồn như vậy quá mức đáng tiếc, nhưng cũng áy náy vì ban nãy suýt nữa giết nhầm Bạch Thiếu Tình, nên không ai lên tiếng phản đối.

Tư Mã Phồn đưa mắt nhìn khắp xung quanh, đã nắm rõ tình thế, gật đầu nói: “Được! Liền tin ngươi một lần.” Y buông mạch môn của Tư Mã Thụy ra, nhẹ nhàng ẩn một cái, đẩy nó xuống khỏi thềm.

Tư Mã phu nhân kinh hô một tiếng, “Thụy Nhi!” Vội vàng ôm chầm nó vào lòng.

Bạch Thiếu Tình tung người nhảy lên bậc thềm, đứng đối diện với Tư Mã Phồn.

Toàn bộ đại điện, một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.

Hai người đứng song song, kình khí vận chuyển.

Bạch y của Bạch Thiếu Tình không gió tự bay, góc áo bị nội công phất động đến tác hưởng phần phật.

Tư Mã Phồn đánh giá Bạch Thiếu Tình một lượt từ trên xuống dưới, bỗng nhiên mỉm cười, “Mặc dù không tồi, nhưng so với ta vẫn còn kém một đoạn.” Y chậm rãi nhấc song chưởng lên, lòng bàn tay đỏ hồng như sắt nung, chính giữa bỗng nhiên hiện lên một điểm bạch sắc, đẩy mạnh về phía Bạch Thiếu Tình, tốc độ thoạt nhìn cực chậm, nhưng lại khiến bất kỳ ai cũng không thể nắm bắt được tốc độ chưởng phong đang ập tới.

Người ngoài không nhận ra Hoành Thiên nghịch Nhật Công tầng thứ tám là khái niệm gì, nhưng Bạch Thiếu Tình hiểu rất rõ lợi hại. Thấy Tư Mã Phồn đẩy chưởng đến, liền lẫm liệt cảnh giác, không đợi chưởng phong ập tới đã tung mình nhảy lên tránh đi. Thân hình cao lớn nhảy đến giữa không trung, uốn lưng lộn một vòng, hệt như phượng hoàng quay đầu, tư thế tiêu sái uyển chuyển, trường kiếm đâm thẳng về hướng Tư Mã Phồn, uy thế bức nhân. Mọi người cùng hô lớn một tiếng: “Hay!”

Lời còn chưa dứt, song chưởng của Tư Mã Phồn đã thay đổi phương hướng, nhẹ nhàng nâng thẳng lên. Thân hình của Bạch Thiếu Tình ở giữa không trung thoáng ngừng trệ, rút mạnh trường kiếm, phóng vọt lên hướng bắc, vừa mới đứng vững ổn định, lập tức lại xoay người đâm tiếp một kiếm, nghênh đón chưởng lực phóng tới của Tư Mã Phồn.

Mắt thấy mũi kiếm sẽ chọc thẳng vào lòng bàn tay của Tư Mã Phồn, nhưng bỗng nhiên lại nghe một tiếng “Đinh” vang lên, hỏa hoa bắn ra tứ phía. Cây quạt sắt của Tư Mã Phồn phóng ra sau mà lại tới trước, như lơ đãng đụng lên kiếm của Bạch Thiếu Tình, một luồng nóng rực như dung nham quét dọc từ thân kiếm tới chuôi kiếm, thuận thế tiến thẳng vào lòng bàn tay, đâm tới kinh mạch ở cánh tay phải. Bạch Thiếu Tình bất ngờ không kịp đề phòng, cả cánh tay tê dại phân nửa, cơ hồ không nắm giữ nổi thanh kiếm.

Tư Mã Phồn đã hút lấy công lực cả đời của Phương Mục Sinh, lợi ích đạt được quả thực không hề nhỏ.

Tư Mã Phồn đắc ý cười vang, “Thêm một chiêu nữa.”

Quạt sắt lại phóng tới.

Bạch Thiếu Tình nghiến răng lùi về phía sau, trường kiếm không ngừng khua khoắng.

Hắn kinh nhưng không loạn, mặc dù chật vật chống đỡ, nhưng sắc mặt từ đầu đến cuối vẫn duy trì vẻ thản nhiên tự đắc, bộ pháp mẫn tiệp, động tác lưu loát như nước chảy mây trôi, ưu nhã tựa hoa khai bướm lượn.

“Đinh! Đinh! Đinh! Đinh! Đinh! Đinh!”

Giữa điện quang hỏa thạch, quạt và kiếm đã tương kích sáu lần.

Mấy đợt giao chiến này vừa đẹp vừa khoái, mọi người lại trầm trồ khen ngợi một hồi, “Hay lắm! Bạch công tử!”

Chỉ có Bạch Thiếu Tình là âm thầm hiểu rõ tình thế có bao nhiêu hung hiểm, nhiệt lực Hoành Thiên Nghịch Nhật Công của Tư Mã Phồn càng lúc càng hùng hậu, cường ngạnh muốn phá nhập tâm phế.

Cũng may những thứ hắn học được đều rất khó, sau khi bái Phong Long làm sư phụ, lại càng học thêm được nhiều chiêu thức thượng vàng hạ cám để bảo mệnh. Lánh thoát khỏi một chưởng của Tư Mã Phồn, hắn lại xoay người bay về phía sau, ưỡn ngửa người ra, ngay ngắn động nhân như tiên nữ nằm nghiêng, xoay cần cổ thon dài ngoái lại nhìn Tư Mã Phồn, giữa mi mục lộ ra nét ai oán như ẩn như hiện, nhưng bàn tay không chút chần chừ, bắn thẳng chỉ phong về phía yết hầu của Tư Mã Phồn.

Tư Mã Phồn suýt nữa thì trúng một chiêu Nhiếp Hồn Yên Ba của hắn, vội vàng thu quạt về chắn ngang trước cổ họng, chỉ phong đánh lên khung sắt, phát ra một tiếng giòn vang. Bạch Thiếu Tình vẫn ở giữa không trung, đã nhảy lên xoay thân, trường kiếm lại một lần nữa xuất thủ. Hắn biết Hoành Thiên Nghịch Nhật Công của mình không bằng Tư Mã Phồn, nếu so đấu nội lực thì nắm chắc phần chết, liền chuyên tâm chọn các góc độ xảo quyệt, bức Tư Mã Phồn phải đỡ chiêu.

“Chỉ là chút tài mọn.” Tư Mã Phồn vứt quạt dùng tay, chỉ phong loe lóe phóng qua sườn mặt của Bạch Thiếu Tình, cắt đứt mấy sợi tóc bên tai. Song chưởng đánh trả trên không trung, không biết bên trong ẩn giấu thứ quỷ quái gì, chưởng thanh chẳng những không trong trẻo, mà còn ầm ầm tác hưởng như sấm rền, vang vọng không ngừng trong đại điện rộng lớn, chấn động đến đầu óc mọi người phải choáng váng, cứ ngỡ đã xảy ra động đất.

Bạch Thiếu Tình xoay người đứng thẳng, chuyển thân, ánh mắt chăm chú nhìn vào song chưởng của Tư Mã Phồn, không dám có chút sơ sẩy.

Tư Mã Phồn lúc này đang sử ra, chính xác là thức mở đầu trong chiêu thứ năm Liệt Nhật Viêm Viêm của Hoành Thiên Nghịch Nhật Công.

Nội lực tích tụ lại một chỗ, y sam của Tư Mã Phồn phần phật tung bay, sợi tóc như bị cuồng phong thổi mạnh, bay ngược về phía sau.

Mọi người mặc dù không biết đây là chiêu thức gì, nhưng nhìn luồng khí xoay chuyển quanh thân Tư Mã Phồn, cũng biết chiêu này lợi hại, bất giác nín thở.

Bạch Thiếu Tình ngọc dung trầm tĩnh, nhắm mắt cảm nhận lực áp bách của Tư Mã Phồn càng lúc càng cường đại.

Dây đàn kéo căng hết cỡ, đứt phựt…

Tư Mã Phồn đẩy chưởng.

Kình phong ụp tới trước người, Bạch Thiếu Tình hít thở khó khăn, trước ngực nặng trình trịch, trái tim như không chịu đựng nổi áp lực, muốn phá tung mà ra. Mắt thấy lòng bàn tay của Tư Mã Phồn sắp ấn lên ngực mình, Bạch Thiếu Tình bỗng nhiên mở bừng mắt, nhưng không hề tránh né chưởng phong ập đến, mà lại phi thân đón nhận.

“A!”

“Á!”

“Hỏng bét…”

Mọi người kinh sợ thét lên chói tai, sắc mặt đại biến.

Nội lực của Tư Mã Phồn lợi hại, chưởng này nếu đánh trúng, Bạch Thiếu Tình sao còn giữ được mạng?

Không ít người không đành lòng nhìn Bạch Thiếu Tình chết thảm, nhắm mắt lại quay mặt đi.

Chưởng phong cường ngạnh, Bạch Thiếu Tình ngược gió phóng lên, nhiệt phong quét tới da mặt phát đau.

Tư Mã Phồn thấy Bạch Thiếu Tình không tránh mà lại xông tới, trong lòng mừng thầm: “Ngươi muốn tìm chết, cũng không oán ta được.”

Dưới tình thế này, bàn tay của Tư Mã Phồn nhất định sẽ ấn lên ngực Bạch Thiếu Tình trước.

Bạch Thiếu Tình dũng cảm phóng vọt tới, thân thể xông vào nơi có kình lực mạnh nhất của Tư Mã Phồn, bỗng nhiên cảm thấy khí huyết cuộn trào, tưởng chừng một hơi thở cũng không vận lên được. Hắn biết lúc này chính là thời khắc sinh tử, trong đầu không suy nghĩ bất kỳ điều gì khác, từ sau thắt lưng rút phắt ra một con dao khắc dài nửa tấc, giữa khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, hướng thẳng về phía bên dưới xương sườn của Tư Mã Phồn hai tấc, là nơi thoạt nhìn tuyệt đối không có chút sơ hở nào, bất ngờ đâm tới.

Nụ cười của Tư Mã Phồn, đột nhiên cứng đờ.

Một cỗ đau đớn kịch liệt từ xương sườn truyền tới đại não của Tư Mã Phồn.

Y cũng là người tập võ từ nhỏ, có khổ đau nào mà chưa từng nếm qua? Nhưng cảm giác đau đớn này lại chưa từng được thể nghiệm. Tựa như một cây kim được nung đỏ rực, vô thanh vô tức cắm sâu vào huyệt thái dương. Mà cây kim nhỏ bé này, trong nháy mắt lại hệt như vòng kim cô của Tôn Ngộ Không, đau đớn gấp vạn lần.

Thân thể tựa như vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh.

Chân khí hùng hậu trong đan điền, chỉ nháy mắt đã tán đi không còn lại một tia dư thừa.

Chưởng lực của y, đúng vào lúc này ấn mạnh lên lồng ngực của Bạch Thiếu Tình, nhưng chân khí y đã tán đi hết, kình lực của một chưởng này so với tiểu hài tử mới tập võ còn thua kém hơn.

Bạch Thiếu Tình trúng một chưởng, chẳng hề có chút thương tổn, đứng thẳng trước mặt Tư Mã Phồn, lạnh lùng nhìn y.

Tư Mã Phồn kinh hãi cúi đầu xuống, nhìn con dao khắc đã cắm phân nửa vào mạng sườn, chỉ nghe thấy từ trong cổ họng mình phát ra mấy tiếng lục khục trầm khàn.

Có máu nhỏ xuống lớp y phục vẫn luôn vô cùng sạch sẽ của y, y định nhấc tay gạt đi vệt máu đang chảy xuống từ trên mặt, nhưng cuối cùng lại phát hiện, ngay cả khí lực để nhấc tay lên cũng không có.

Máu không phải chỉ chảy ra từ một chỗ. Máu đang mạnh mẽ tuôn trào từ cả tai mắt mũi, tí tách nhỏ xuống, thấm lên y phục của y, thấm xuống mặt đất.

Tư Mã Phồn trợn trừng nhìn Bạch Thiếu Tình, trong mắt đơm đầy nét sợ hãi nồng đậm.

Y sợ hãi trợn trừng với Bạch Thiếu Tình, phát hiện Bạch Thiếu Tình cách mình càng lúc càng xa.

Không, là chính y đang ngã xuống, chầm chậm ngã xuống, tựa như núi lở.

Tư Mã Phồn gắng sức muốn đứng dậy, nhưng y chẳng những không cảm nhận được tay của chính mình, mà cả chân của chính mình cũng không thể cảm nhận được. Y biết, tay chân y vẫn còn trên thân, nhưng y không cách nào cảm nhận được chúng nữa.

Y trợn trừng nhìn Bạch Thiếu Tình, kinh sợ phát hiện ra, cả hô hấp của chính mình cũng sắp không tìm được nữa. Cuối cùng y cũng biết, thì ra trên người mình có một cái tử huyệt.

Một cái tử huyệt ở ngay mạng sườn.

Y thổ ra một ngụm máu nóng cuối cùng, không cam lòng mà trợn trừng nhìn Bạch Thiếu Tình. Nhưng ánh mắt này của y, lại không thể truyền đạt một tia bất cam cuối cùng.

Y đã không còn nhìn thấy ánh sáng.

Bạch Thiếu Tình đứng thẳng người, từ trên cao đăm đắm nhìn xuống Tư Mã Phồn.

Hắn không phát hiện vẻ bất cam của Tư Mã Phồn, ánh mắt cuối cùng của Tư mã Phồn, là nồng đậm sợ hãi.

__Hết chương 7 – Quyển hạ__

*Chú thích:

(1) danh túc: dùng để chỉ những người có danh vọng, cũng để chỉ những lão tiền bối nổi tiếng.

(2) thất khiếu đổ máu: chỉ người bị chảy máu từ bảy lỗ trên mặt (hai hốc mắt, hai lỗ tai, hai lỗ mũi, miệng).

_________________

Chương dài nhất từ trước đến giờ của Biên Bức thì phải =_________=