Thế bất khả đáng

Tác giả: Sài Kê Đản

Edit: Nguyệt Cầm Vân

3. Nỗi niềm khó nói nghĩ lại còn kinh

Vừa nói xong, chú yểng trên cửa sổ lại bắt đầu lầm bầm như lên cơn thần kinh.

“Xin chào, xin chào, phát tài, phát tài, sayonara, hôn hôn hôn hôn hôn em, hôn em hôn đến như thật…”

Bành Trạch lùng sục trong phòng một vòng, cuối cùng phát hiện có con chim nhỏ toàn thân màu đen ở cửa sổ, cái đầu nho nhỏ ngửa lên, cái miệng nho nhỏ khép mở liên hồi, đôi mắt sáng ngời lấp lánh.

“Ôi chao, đây cũng quá là giỡn đi mà!” Bành Trạch kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Yểng ta cũng nói theo: “Quá là giỡn đi mà.”

Bành Trạch bật cười ha hả.

Yểng ta cũng ngỏng ngỏng cổ, phát ra tiếng cười quang quác.

Bành Trạch lại đùa đùa với chú yểng một hồi lâu, rồi mới chuyển ánh mắt về phía Hạ Diệu lần nữa, quay trở lại vấn đề.

“Tôi bảo này, cậu nể mặt mà đi một lần đi, đến đấy nói đôi câu rồi về cũng được mà. Tôi đã hứa với anh Đậu, nhất định sẽ mời cậu đi bằng được rồi.”

Hạ Diệu vẫn chỉ dửng dưng.

“Viên Như cũng đi.” Bành Trạch đặc biệt nhấn mạnh một chút.

Kết quả, không nhắc tới cái tên này còn đỡ, vừa nhắc tới cái tên này, lại càng không có đường để thương lượng.

Bành Trạch bất đắc dĩ, “Rốt cuộc cậu muốn thế nào? Con gái Đông Bắc tốt lắm nha! Thùy mị nết na, muốn gì được nấy, sao cậu không gọi điện lại cho cô nàng?”

Hạ Diệu lấy ra một tấm card đưa cho Bành Trạch.

“Bữa này tôi mời, các cậu cứ mặc sức đập phá đi. Nhân tiện thay tôi cảm ơn anh Đậu, cứ nói tôi vừa đấu xong có chút mệt, lúc khác có thời gian lại tụ tập náo nhiệt sau.”

Bành Trạch làm mặt khổ, “Coi như tôi cầu xin cậu được không? Tôi gọi cậu là ông nội được không? Tôi…”

“Quác!”

Chú yểng đáp lại đặc biệt vang dội.

Hạ Diệu phì cười một tiếng, suýt nữa thì phun cả nước trong miệng.

Sau đó, cậu vỗ vỗ vai Bành Trạch, dứt khoát nhấc lồng chim rồi cho chim ra ngoài đi dạo.

Cũng không phải Hạ Diệu tính tình quái gở, cậu đi trên đường gặp bác trai bác gái nào cũng chào hỏi.

“Bác Vương, ăn no rồi đi tản bộ đấy nhỉ?”

“Đúng rồi, cho tiêu cơm.”

Bác trai bác gái nào cũng thích Hạ Diệu, người ta là con trai của gia đình danh giá, biết nói chuyện biết cười đùa biết lo liệu. Quan trọng nhất là diện mạo rất điển trai, mặt mày tươi tắn, anh khí bừng bừng, đặc biệt khiến người yêu thích.

Hạ Diệu trong vòng nhân duyên cũng không tồi, đủ menly lại đủ nghĩa khí.

Chỉ là có hơi… quá thanh tâm quả dục.

Mấy vụ xã giao bình thường cậu đều không thoái thác, nhưng loại giải trí với tính chất mạnh lại tụ tập nhiều con gái thế này, cậu tuyệt đối không đi. Có người nói cậu cổ hủ, có người nói là do tính cậu lãnh đạm, thậm chí có người hoài nghi cậu là gay… Kỳ thực chân tướng chính là, Hạ Diệu có một nỗi niềm khó nói nghĩ lại còn kinh.

Hồi cậu học cao trung, cũng từng như bao nam sinh khác, có đủ loại hiếu kỳ cùng chộn rộn với đám khác phái.

Cuối cùng có một hôm, cậu không cưỡng lại được sự cám dỗ, mở một webchat khỏa thân.

Không may thay, cậu gặp phải một tên biến thái.

Đó là một thằng con trai, da dẻ trắng nõn, chân dài không lông. Hắn nhắm camera xuống nửa thân dưới, sau đó bắt chéo hai chân, đem chú trym ở giữa hai chân giấu đi thật là kín, trông hạ thể không khác gì con gái.

Thế rồi, vừa hút thuốc vừa dạt dào hứng thú mà nhìn Hạ Diệu lột tuốt luốt bên phía đối diện.

Hạ Diệu thấy bộ lông gợi cảm thấp thoáng giữa hai chân “cô nàng”, ảo tưởng đủ loại cảnh tượng dâm đãng, hưng phấn đến hổn hển đá loạn.

Tạch tạch tạch gõ đi một hàng chữ.

“Tách chân ra cho anh nhìn cái nào.”

Bên phía đối diện cũng đánh lại một hàng chữ, “Anh dzai, vậy anh tuyệt đối đừng chớp mắt nha, em gái sẽ biến một trò ảo thuật cho anh xem.”

Hạ Diệu cận kề cơn bùng nổ, còn chút xíu nữa là trần trụi đến tận cùng rồi.

Cửa sổ chat bắn ra ba chữ.

“Một, hai, ba!”

Hạ Diệu nhìn không chớp mắt.

Sau đó, “em gái” bên phía đối diện liền mở đùi ra…

Từ đó về sau, Hạ Diệu liền có bóng ma tâm lý.

Những gã đàn ông khác nhìn thấy phụ nữ mặc váy ngắn, lộ ra cặp chân thon dài trơn nhẵn, đều có một loại dục vọng muốn cởi quần rồi lên luôn, nhưng cậu thì lại có loại dục vọng lập tức xắn áo đánh người.

Cậu hạ xuống lời thề, đời này nhất định phải tóm cho được gã trai kia, tự tay cắt rụng kê kê của hắn, triệt để giúp hắn thành toàn giấc mộng được làm em gái!